Chương 11: (Vô Đề)

Chương 11 – "Không tiện, hay là gặp biến rồi?"Cặp đôi lạc quẻ: 11Chủ đề kết thúc một cách gấp gáp, hai người cứ thế tan chợ ngay tại chỗ. Tạ Lịch Thăng chỉ nói sự thật, cô không muốn nghe thì anh cũng đành chịu, nên cũng không đuổi theo để tiếp tục tranh cãi. Anh đứng tại chỗ, nhìn cô lên một chiếc taxi chính thống rồi mới từ từ thu lại ánh mắt.

Đột nhiên mất hứng với ngụm bia còn lại trong lon, Tạ Lịch Thăng tìm một thùng rác ném lon bia đi, quay người nghe điện thoại.

"Gặp xong rồi à? Cảm giác thế nào?" Giọng nói lạnh lùng của cô họ Tạ Tử vang lên: "Đây là người có ngoại hình đẹp nhất, năng lực các mặt cũng hợp nhất với cháu đấy."

Mất lon bia trong tay, anh thấy hơi trống rỗng. Anh đút tay vào túi quần, giọng điệu vô tình vô cảm: "Cũng được, chỉ là "thế thôi"."

"Thế thôi, thế thôi! Cô đã xem mắt cho cháu bao nhiêu người rồi mà cháu vẫn cái thái độ chết tiệt này!" Tạ Tử giận dữ hét lên trong bất lực. 

"Khoảng thời gian này đã gặp ít nhất bốn người rồi đúng không? Không có lấy một người nào vừa mắt à?"

"Hạ thấp tiêu chuẩn xuống đi, đây là xem mắt chứ không phải phỏng vấn nhân viên."

"Thời gian không chờ đợi ai, kết hôn là việc khẩn cấp đối với cháu bây giờ, cháu tự hiểu rõ mà." Bà nhắc nhở sự cấp bách của một vấn đề nào đó.

"Cháu biết." Tạ Lịch Thăng đột nhiên muốn hút thuốc, nhưng túi quần trống rỗng, chỉ đành nuốt nước bọt giải tỏa cơn buồn bực. Anh hỏi đối phương: "Nhưng chuyện kết hôn này, cô hy vọng cháu sẽ tặc lưỡi chấp nhận à?"

Tạ Tử im lặng, chỉ thở dài một tiếng bất lực. "Cháu không bài xích kết hôn sớm, lại chẳng vừa mắt ai, cũng không chịu tặc lưỡi vì đối phương một chút."

"Vậy cháu nói cho cô biết cháu thích người thế nào, cô còn giúp cháu hỏi han."

"Không phải người ta không đủ tốt." Tạ Lịch Thăng nhìn ra mặt sông, chăm chú vào chiếc thuyền du lịch đang lướt qua từ từ: "Là cháu không có cảm giác."

Đối phương: "…"

Sau ba giây, Tạ Tử gào lên trước khi cúp điện thoại: "Cháu nhớ đấy, nếu có ngày cô đột nhiên chầu trời thì là bị cái thằng khốn nhà cháu chọc tức mà chết đấy!!"

"Ra đường mà tìm cái người có cảm giác của cháu đi!"

Lại là một tuần mới, lịch làm việc dày đặc đã kín cả cuốn sổ.

Kể từ khi dì nhỏ nói đã đưa số điện thoại cho mẹ ruột là bà Phan, Khương Tạo luôn cảm thấy có một con dao lơ lửng trên đầu mình, chông chênh, không biết bao giờ sẽ chém xuống. Bản thân rắc rối không đáng sợ, đáng sợ là bạn không biết khi nào nó sẽ đến, và sẽ xảy ra trong tình huống nào.

Hai ngày nữa sẽ diễn ra cuộc họp chọn chủ đề cho kế hoạch camera cầm tay "Neper thế hệ 2". Cô chịu trách nhiệm thuyết trình cho nhóm mình. Bản đề xuất sơ bộ là bản mà mọi người cùng nhau bàn bạc và rất ưng ý. Cả nhóm rất tự tin về dự án này.

Ngoài việc thực hiện kế hoạch mới cho "Neper 2", cô còn phải gánh thêm mấy hạng mục mở rộng ở tuyến dưới do sếp giao. Không ngờ bên đối tác lại khó làm việc đến vậy, khiến cô ngày nào cũng đau đầu muốn nổ tung.

Lê Lê gần đây do áp lực công việc quá lớn nên ăn uống vô độ, cân nặng tăng chóng mặt, đang lên kế hoạch giảm cân. Vì vậy, giờ nghỉ trưa, cô ấy quyết định cùng Khương Tạo đi đến tiệm bánh ngọt gần công ty để mua bánh mì ăn.

Miệng nói giảm cân, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn chọn một chiếc bánh mì kẹp thịt và phô mai, nói rằng nếu chỉ ăn bánh mì khô khan thì cô ấy càng giống con bò chăm chăm ăn cỏ hơn. Hai người đi bộ trở lại tòa nhà công ty.

Lê Lê nhìn cô đang bóc giấy bọc bánh mì nước kiềm với vẻ mặt hăng hái: "Bà là fan cuồng của bánh mì nước kiềm nhỉ." 

"Bà là người đầu tiên mà tui từng thấy thích ăn bánh mì nước kiềm nhất đấy."

"Ừm, tui thích cái vị này." Khương Tạo mở ra đưa cho cô ấy: "Bà muốn nếm thử không?"

Lê Lê chớp mắt, như thể nhận được ân huệ nào đó, cắn một miếng một cách thân mật: "Cảm giác như quay lại thời đi học lén lút ra ngoài ăn với hội bạn thân ấy." 

"Bà vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng như thế này, hồi ở trường chắc chắn là kiểu nhân vật được mọi người tung hô nhỉ?"

"Tui xin được làm chân chạy việc của bà, ở công ty bà phải thân với tui nhất đó."

Khương Tạo nhìn dáng vẻ Lê Lê ăn, cười không nói nhiều, gật đầu đồng ý: "Được."

Cô đang cầm chiếc bánh mì nước kiềm cúi đầu định cắn miếng đầu tiên thì—

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!