Bởi vì kế hoạch quyến rũ thất bại thảm hại, Văn Yến tức đến mức cả đêm không ngủ được, trong mơ mày cũng nhíu lại, bởi vì ấm ức mà miệng mím chặt.
Ngày hôm sau mãi đến 11 giờ mới dậy.
Cũng may hôm nay là cuối tuần, không phải đến trường, cậu xoa mặt, mò mẫm dậy rửa mặt, thay bộ đồ ngủ s.e.x. y nhét vào đáy hộp, mặc vào người bộ đồ ngủ hình vịt vàng, loạng choạng bước xuống lầu.
Nhưng khi bước vào phòng khách, cậu chợt nhận ra căn phòng có vẻ hơi yên tĩnh. Trong phòng khách không có ai thì cũng thôi đi, đến cả trong bếp cũng không thấy quản gia đang bận rộn. Quản gia thường sẽ đến hỏi cậu có muốn ăn sáng không, nhưng hôm nay lại không gọi cậu.
Dung Tiêu và quản gia sẽ không ngủ nướng như cậu, Văn Yến đi loanh quanh ở tầng một, đang nghi ngờ hai người đã ra ngoài thì nhìn thấy quản gia bưng khay đi xuống cầu thang, mặt hơi lộ vẻ lo lắng.
Văn Yến nhìn thấy hắn đi từ tầng ba xuống, Dung Tiêu sống ở tầng ba, kỳ quái hỏi: "Dung Tiêu còn chưa dậy sao?"
Không thể nào, đã nhiều ngày như vậy rồi nhưng cậu chưa từng thấy Dung Tiêu dậy sau tám giờ.
Quản gia ngập ngừng, sau đó gật đầu, nói giảm nói tránh: "Tiên sinh có chút không thoải mái, hôm nay tiểu thiếu gia muốn ăn gì? Bây giờ tôi đi làm."
Văn Yến không suy nghĩ nhiều, trong suy nghĩ của loài người như cậu, cảm thấy đau đầu mệt mỏi là chuyện bình thường, khi còn nhỏ lúc thời tiết xấu cậu còn không chịu rời khỏi giường kia kìa.
Nhưng khi quản gia bưng khay đi ngang qua, cậu ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, còn thoang thoảng mùi máu tanh. Cậu ngước mắt lên thì thấy trên khay có một chiếc bát nhỏ bằng ngọc trắng, trong bát đã trống rỗng, nhưng trên đó vẫn còn sót lại một ít vệt thuốc.
Mùi hương này xộc thẳng vào mũi Văn Yến, cậu chợt nhận ra có điều gì không ổn.
Sao một yêu quái mạnh mẽ đến đáng sợ như Dung Tiêu lại có thể yếu đuối như con người được? Rõ ràng đây không phải một căn bệnh nhẹ mới có thể khiến hắn phải nằm liệt giường như thế.
Cậu kéo quản gia lại hỏi: "Anh đưa thuốc này cho Dung Tiêu sao?"
Cậu cũng không ngốc, rất nhanh nhớ ra vì sao mình bị đưa tới đây, vì sao mình lại trở thành vị hôn phu của Dung Tiêu.
Bởi vì Dung Tiêu bị thương, cần linh cốt của cậu để chữa trị.
Chỉ là Dung Tiêu biểu hiện rất bình thường, không hề có dấu hiệu bị thương. Từ khi đến đây cậu chưa từng nghe Dung Tiêu nhắc đến vết thương của mình, vậy nên mới vô thức bỏ qua.
"Anh ấy bị thương à?" Văn Yến lo lắng hỏi.
Quản gia thở dài, biết Văn Yến đã đoán được.
Dung tiên sinh kêu hắn đừng nhiều chuyện, nhưng sống chung dưới một mái nhà, vết thương tái phát ngày càng thường xuyên, dù muốn cũng không giấu được.
"Đúng vậy, miệng vết thương của tiên sinh bị vỡ, vừa rồi tôi đã cho ngài ấy uống thuốc, có thể ức chế được một lúc." Quản gia kéo Văn Yến đi về phía nhà ăn, "Nhưng bây giờ ngài ấy cần phải nghỉ ngơi. Tiểu thiếu gia, ngài ăn trưa trước đi."
Văn Yến không khỏi quay đầu lại nhìn tầng ba.
Cậu ăn bữa cơm này một cách lơ đãng, dù quản gia làm món bánh tart dâu tây mà cậu thích nhất cũng không khiến cậu thấy hứng thú.
Bởi vì hôm qua kế hoạch quyến rũ thất bại toàn tập, hôm nay cậu vốn có chút không muốn đối mặt Dung Tiêu, hiện tại cậu đạt được mong muốn, nhưng cậu lại không vui chút nào.
Trong lúc đang lơ đãng đưa đồ ăn vào miệng, cậu hỏi quản gia xem Dung Tiêu bị thương như thế nào.
Quản gia nhớ lại, nhưng không thể kể được nhiều.
"Tôi cũng không rõ lắm, vết thương của tiên sinh là do bị mai phục khi núi sông sụp đổ ba ngàn năm trước gây ra. Sau thảm họa đó, tiên sinh chìm vào giấc ngủ sâu để dưỡng thương, năm trăm năm trước mới tỉnh lại. Tôi cũng là lúc ấy mới đến phục vụ cạnh ngài ấy, ban đầu thương thế còn chưa rõ ràng, trăm năm cũng không tái phát một lần, nhưng mấy chục năm nay, tái phát càng ngày càng thường xuyên… "
Văn Yến ăn không nổi nữa, dùng khăn tay lau khóe miệng.
Cậu lo lắng hỏi: "Vết thương của anh ấy nghiêm trọng đến mức nào? Có nguy hiểm đến tính mạng không?"
Quản gia không trả lời ngay mà tránh ánh mắt của cậu, đứng dậy dọn bát đĩa.
Đúng lúc này, chuông gió trong nhà vang lên khe khẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!