Chương 75: Núi sông nhân gian (END)

Văn Yến và Dung Tiêu nghỉ ngơi trong viện này vào ban đêm, căn phòng sau khi quét dọn đơn giản đã rất sạch sẽ, giường cũng thay chăn ga mới, nên ngủ cũng không thấy khó chịu.

Văn Yến ngủ trên một chiếc chăn satin màu xanh nhạt, nhìn Dung Tiêu thắp sáng ngọn nến trong phòng, cậu nhớ lại đêm tân hôn của mình với Dung Tiêu ở kiếp trước, cả hai đều tay chân vụng về thiếu kinh nghiệm, không ai biết hai người đàn ông tiếp xúc thân mật như thế nào, cuối cùng phải ghé lại để cùng nhau nghiên cứu xuân cung đồ rồi học đi đôi với hành tại chỗ.

Văn Yến chỉ nghĩ đến đó thôi đã thấy xấu hổ, kiếp trước cậu và Dung Tiêu quá không đàng hoàng, nhưng khi suy nghĩ kỹ lại, lại thấy có chút thú vị, không nhịn được cười.

Dung Tiêu quay đầu lại, thấy cậu đang cười ngây ngô thì nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ: "Em cười cái gì?"

Ánh mắt Văn Yến lộ ra vẻ trìu mến, tất nhiên là cười nhạo việc anh năm đó đã kĩ thuật kém lại còn sĩ.

Nhưng ngoài miệng cậu lại trả lời khác: "Em nhớ tới lúc anh mới tới Vạn Kiếm Tông, không biết gì cả, thậm chí còn đánh nhau với đệ tử nội môn. Cũng may là anh đã nương tay nên không có chuyện gì xảy ra."

Lúc đó, Dung Tiêu trên danh nghĩa là môn khách của cậu, nhưng với tính tình kiêu ngạo của hắn, làm sao có thể thực sự kiên nhẫn tuân thủ quy củ? Hơn nữa, hắn đẹp trai hào hoa như vậy, hấp dẫn trái tim của vô số nữ đệ tử, kết quả là hắn đã xảy ra xung đột với các đệ tử nội môn khác.

Dung Tiêu hừ một tiếng: "Đó là điều bọn họ đáng phải chịu. Không phải sau này bọn họ đã phải xếp hàng xin lỗi ta sao?"

Văn Yến nghĩ, bọn họ có thể không xin lỗi anh sao? Anh đã treo con người ta lên cây, nếu không xin lỗi, hắn sẽ bị treo ở đó ba ngày ba đêm.

Nhưng từ đó về sau, cậu đối với Dung Tiêu cực kỳ thiên vị, nhìn thấy lão yêu quái đánh nhau với người khác chỉ cảm thấy thực đáng yêu, nhìn thế nào cũng là người khác tự đến tìm phiền toái.

Cuối cùng, những đệ tử xui xẻo đó khó khăn lắm mới được đưa xuống khỏi cây, còn bị trừng phạt bằng cách phải ra sân sau để tự kiểm điểm về lỗi lầm của mình.

Văn Yến và Dung Tiêu đi đến Vạn Kiếm Tông một chuyến, địa điểm tổ chức hôn lễ cũng thay đổi theo, chuyển đến đỉnh núi bên cạnh nơi Yến Quy từng ở, địa điểm chính là trong viện này.

Cả Yêu giới và Tu chân giới đều chấn động, tuy Văn Yến và Dung Tiêu đã đăng kí kết hôn nhưng hôn lễ này vẫn thu hút sự chú ý của mọi người.

Đây không chỉ là hôn lễ giữa Dung Tiêu và Văn Yến mà còn là một cuộc liên hôn hoành tráng giữa Yêu giới và Tu chân giới.

Không chỉ tất cả tông môn đều cử đại diện đến mà ngay cả nhiều Yêu tộc đã ẩn cư cũng đặc biệt cử trưởng lão hoặc thiếu chủ đến chúc mừng.

Văn Yến vốn cho rằng tiếp khách rất phiền phức, nhưng sau đó lại cảm thấy cũng có chút vui vẻ. Niềm vui này chủ yếu đến từ Lý Tranh.

Ai mà ngờ được người có lịch sử tình trường chẳng khác nào Kỉ nguyên trống như Lý Tranh lại từng lén lút tự định chuyện chung thân với một người khi còn nhỏ, mà người hắn lén lút định chung thân lại chính là thiếu chủ của tộc Bạch Hổ, trùng hợp thay cũng có mặt trong số khách mời đến tham dự hôn lễ, hơn nữa còn vừa nhìn thấy Lý Tranh đã đuổi theo yêu cầu Lý Tranh chịu trách nhiệm.

Văn Yến vừa cắn hạt dưa vừa xem náo nhiệt, thấy Lý Tranh trốn sau bàn, run lẩy bẩy, cười nói: "Hai người quen nhau thế nào? Mau nói cho tôi biết, làm tôi vui vẻ."

Lý Tranh liếc mắt nhìn cậu với vẻ oán hận, nhưng hắn cũng lười giấu diếm, kể lại mọi chuyện cho cậu nghe một cách rõ ràng.

Hắn gặp thiếu chủ tộc Bạch Hổ khi đến nhà chú mình nghỉ hè hồi nhỏ, lúc đó, thiếu chủ tộc Bạch Hổ xinh đẹp giống như bé gái, hắn vừa gặp đã bị hớp hồn, bám theo người ta suốt cả kỳ nghỉ hè, cuối cùng, khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc đã thành công giành được trái tim của tiểu nữ thần.

Hắn hôn lên má tiểu nữ thần, thề son sắt rằng mình sẽ quay lại cưới y. Tiểu nữ thần cũng dùng giọng sữa đáng yêu của trẻ con nói được, đáng yêu đến mức khiến lòng hắn rộn ràng như bắn pháo hoa.

"Nhưng khi tao trở về thì phát hiện cậu ta là đàn ông!" Lý Tranh phẫn nộ hét lớn, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy đau lòng.

Sau khi biết được sự thật, hắn đã khóc suốt một tuần ở nhà, không ai có thể khuyên nhủ được.

Phải đến khi đến trường mẫu giáo gặp hoa khôi của lớp học bên cạnh thì hắn mới miễn cưỡng có thể xoa dịu được trái tim tan nát này.

Văn Yến suýt nữa thì cười té ghế.

Cậu xoa bụng hỏi Lý Tranh: "Tuy khuôn mặt của vị thiếu chủ kia rất đẹp, nhưng dáng người lại không giống nữ chút nào, rốt cuộc là mắt mày có bao nhiêu sạn vậy?"

Lý Tranh trong lòng vừa đau xót vừa phẫn nộ, lấy ra một tấm ảnh chụp lúc nhỏ của hai người, nói: "Mày tự xem đi, cậu ta lúc đó rõ ràng là một cô bé."

Văn Yến nghiêng người nhìn, phát hiện Lý Tranh quả thực không nói dối, lúc đó vị thiếu chủ này còn nhỏ, chưa phát triển, trắng trẻo đáng yêu, thật sự giống một cô bé.

Nhưng mà, đã nhiều năm trôi qua như vậy, Lý Tranh vậy mà vẫn trân trọng bức ảnh này, thật sự là vẫn một lòng một dạ với nữ thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!