Văn Yến rất mong chờ được trở về Vạn Kiếm Tông, dù sao thì đó cũng là nơi cậu từng sống ở kiếp trước.
Nhưng khi bọn họ thực sự sắp đến đỉnh núi của Vạn Kiếm Tông thì lại bắt đầu có loại cảm thấy sợ hãi khi trở về quê sau thời gian dài.
Ba ngàn năm trôi qua, những đệ tử từng sớm tối ở chung với cậu đã sớm hóa thành tro bụi, chỉ có cậu, mượn cơ hội chuyển thế, tránh đi luân hồi và một bát canh Mạnh Bà, vẫn còn nhớ rõ mọi chuyện kiếp trước.
Văn Yến trước tiên đi đến chủ phong của Vạn Kiếm Tông, cũng không yêu cầu tông chủ tiếp đón, hai người chỉ tùy tiện đi dạo xung quanh.
Cậu và Dung Tiêu đứng trên một nơi cao, nhìn các đệ tử trẻ tuổi đang luyện tập trò chuyện với nhau trên sân, các thiếu niên thiếu nữ đang cãi nhau ầm ĩ, trên mặt không lọp ra nét cười.
Rõ ràng cậu cùng tuổi với các đệ tử có mặt ở đó, nhưng nụ cười này lại mang theo chút từ ái của người lớn đối với con trẻ.
Cậu nói với Dung Tiêu, "Đệ tử bây giờ vui vẻ hơn chúng ta hồi đó, khi em còn là đệ tử ngoại môn, trời chưa hửng đã phải dậy để học lớp buổi sáng, buổi chiều phải đến Tàng Thư Các để phân loại sách, nhưng em lười biếng, chỉ trốn trong góc ăn khoai lang nướng, thậm chí còn bị quản lý Tàng Thư Các bắt gặp."
Lúc đó, việc dậy sớm gần như khiến cậu mất đi nửa cái mạng, mỗi lần thức dậy đều rất đau đớn, cầm sách lên là muốn gục xuống liền.
Nhưng bây giờ nghĩ lại lại cảm thấy nó khá thú vị, cảm giác này giống như sau khi tốt nghiệp C3, mặc dù vẫn cảm thấy buồn chán khi nghĩ đến việc tự học buổi tối, nhưng cậu vẫn có thể nhớ lại niềm vui khi chuyền thư và chơi cờ với Lý Tranh.
Dung Tiêu nhìn các đệ tử mặc đông phục trắng, ánh mắt hơi động.
Hắn nhẹ nhàng ngoắc ngón tay của Văn Yến, giọng điệu có chút tiếc nuối: "Đáng tiếc khi đó ta vẫn chưa ở bên cạnh em, cho nên không thể nhìn thấy dáng vẻ khi em mặc đồ đệ tử lúc 13-14 tuổi."
Kiếp trước khi hắn gặp Yến Quy, Yến Quy đã là phong chủ một phong, là Vô Việt tiên quân được mọi người ngưỡng mộ, luôn luôn hành động chuẩn mực, mỗi câu nói mỗi nụ cười đều lộ ra phong thái tao nhã, dễ dàng lay động lòng người.
Kiếp này khi gặp được Văn Yến, Văn Yến đã mười tám tuổi, tuy vẫn còn ngây thơ như thiếu niên, nhưng dù sao cũng đã bỏ được tính trẻ con.
Hắn thực sự muốn nhìn thấy Văn Yến thời niên thiếu, khi còn mặc bộ đồ đệ tử màu trắng, lúc trốn sau quyển sách ngủ gật, nhất định rất đáng yêu.
Văn Yến nghe thấy lời Dung Tiêu nói, ánh mắt đảo quanh, cười hì hì nghĩ, này có khó gì.
Cho nên khi Dung Tiêu quay đầu lại, Văn Yến gần đây đã cao lên rất nhiều lại biến mất không thấy đâu, biến thành một thiếu niên 13-14 tuổi, má phúng phính, mang theo cảm giác mập mạp của trẻ con, môi hồng chúm chím, mắt tròn xoe, chỉ cao đến ngực Dung Tiêu.
Cậu mặc đồng phục đệ tử màu trắng của Vạn Kiếm Tông, so với bất kỳ đệ tử nào ở đây đều đẹp hơn, giống như một cây bạch dương nhỏ đĩnh bạt, tự tin đưa tay về phía Dung Tiêu, "Em muốn ôm một cái."
Dung Tiêu sửng sốt một lát, sau đó bế vợ mình đã bị thu nhỏ lại, để Văn Yến ngồi vững vàng trên cánh tay mình.
Hắn nhìn khuôn mặt trẻ thơ của Văn Yến, cảm thấy thật là kì diệu, giống như hắn đã thực sự tham dự quá trình trưởng thành của Văn Yến.
Lúc này, hắn trông không giống chồng của Văn Yến nữa, mà giống như anh trai nhà bên của Văn Yến, cùng Văn Yến lớn lên, dạy cậu học, chờ khi Văn Yến thực sự trưởng thành sẽ cưới cậu.
Lợi dụng thân hình nhỏ bé của mình, Văn Yến càng thêm tự tin làm nũng: "Em muốn về viện cũ của em, nhưng không muốn tự đi, em muốn anh cõng em đến đó."
Dung Tiêu nhìn bộ dạng kiêu căng của Văn Yến, lập tức hiểu ra vì sao vị quản lý Tàng Thư Các kia lại nhiều lần buông tha cho Văn Yến, ai có thể cưỡng lại khi bị một bé con đáng yêu như được khắc từ ngọc làm nũng chứ.
Hắn ôm Văn Yến lên, quay người nhảy xuống vách đá, chậm rãi đi theo con đường nhỏ trên núi đến nơi ở cũ của Văn Yến.
Tuy là phong chủ một phong nhưng Yến Quy không sống ở đỉnh núi chính mà sống ở đỉnh Ngọc Lâm cùng đệ tử và tôi tớ. Trước kia, danh xưng Vô Việt tiên quân của cậu nổi tiếng đến mức ngọn núi này náo nhiệt hơn những nơi khác, nhưng hiện tại, ngọn núi này chỉ còn lại một mảnh hoang vu, chỉ có thực vật và động vật, không còn những đệ tử ồn ào náo nhiệt như trước nữa.
Văn Yến ôm lấy cổ Dung Tiêu, nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, cảm thấy cánh cửa này còn nặng nề và trang nghiêm hơn so với trong trí nhớ của mình.
Vừa rồi dọc đường cậu còn cùng Dung Tiêu trò chuyện cười đùa, nhưng bây giờ lại không cười nổi nữa.
Cậu nhảy xuống từ trong lòng Dung Tiêu, trở lại hình dạng trưởng thành, không còn mặc đồ đệ tử nữa, mà là một bộ đạo bào màu xanh lá cây của tiên quân.
Cậu ngẩng đầu nhìn ngôi nhà trước mặt, mặc dù cửa vẫn chưa mở, nhưng cậu lại có thể nhớ rõ từng cành cây ngọn cỏ, từng chiếc bàn, từng viên đá trong sân.
Cậu còn nhớ rõ năm đó mình cũng từng thu đồ đệ, nhưng không có trịnh trọng như lúc sư phụ thu cậu làm đồ đệ, chỉ tính là nhận dưới danh nghĩa của cậu mà thôi. Nhưng tất cả những thiếu niên mười mấy tuổi đó đều rất thích cậu, có cả nam lẫn nữ. Các bé gái đặc biệt thích bám lấy cậu nhờ cậu tết tóc cho chúng.
Lúc đó cậu cũng rất tốt tính, thường mua cho họ trâm cài tóc và phấn má hồng, giống như chiều em gái mà dỗ dành họ vui vẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!