Đêm đó Văn Yến vô cùng mệt mỏi, nước mắt lưng tròng, lúc ngủ thì khóc nức nở, giống như bị ức hiếp tàn nhẫn.
Nhưng trước khi ngủ, cậu vẫn nắm tay Dung Tiêu, ngoan ngoãn nép vào người Dung Tiêu.
Tay của Dung Tiêu lớn hơn tay cậu rất nhiều, nhưng cậu vẫn cố nắm chặt, ngón tay thỉnh thoảng lại chạm vào ngón áp út của Dung Tiêu.
Trên ngón áp út được buộc một sợi tơ hồng mà người khác không nhìn thấy, kết nối kiếp trước và kiếp này của họ, ngoài ra trên đó còn đeo một chiếc nhẫn phỉ thúy mà ai cũng có thể nhìn thấy, trói buộc thân thể và trái tim của Dung Tiêu.
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Văn Yến hoàn toàn tin chắc rằng mình đã được tha bổng, dù sao hắn cũng đã ngủ với cậu rồi, nếu lại tức giận thì có vẻ không ổn lắm.
Hơn nữa, lão yêu quái vẫn luôn rất yêu cậu, cho dù tội ác của cậu có không thể tha thứ, cũng không vội vã tính sổ làm gì, bởi vì họ còn cả một đời để dây dưa với nhau.
Nhưng điều cậu không ngờ là Dung Tiêu lại là loại ©hịch xong liền trở mặt không nhận người, đêm qua hãy còn nhiệt tình như lửa, cắn cậu đến mức cả người cậu đầy dấu răng, vừa xuống giường lại mặt lạnh như băng, giống như hai người không quen biết nhau.
Ăn sáng xong, Dung Tiêu ngồi ở phòng khách nói chuyện với Tô Mạnh và Tần Ưu, vẻ mặt vẫn bình thường, chỉ là không nhìn cậu.
Văn Yến tức giận đến mức toàn thân run lên.
Đây gọi là gì? Đây gọi là cậy sủng mà kiêu!
Giỏi quá rồi, dám bật nóc luôn rồi!
Cậu ngồi trong phòng ăn ăn sáng, thỉnh thoảng lại nhìn ra phòng khách, thấy Dung Tiêu tươi tỉnh trở lại, trong lòng cảm thấy buồn bực.
Đời này cậu chưa từng phải chịu bất công như vậy, lắc lắc đầu, gục mặt xuống, dù là ai nhìn thấy đều sẽ cảm thấy đau lòng.
Du Bất Vấn vẫn đang ở bên cạnh xem trò, vừa rót sữa cho cậu vừa trêu chọc: "Tiên sinh tính tình không tốt, trước kia ai đắc tội với ngài ấy đều bị lột da sống là nhẹ. Tiểu thiếu gia, ngài không thể chỉ nhận sai trong một đêm, ít nhất cũng phải là một tháng."
Ánh mắt của Văn Yến lập tức giống như lưỡi dao nhỏ, bay vèo vèo về phía Du Bất Vấn.
Du Bất Vấn không sợ, tình thế thay đổi, hiện tại đến lượt Văn Yến làm hổ giấy.
Hắn mỉm cười dịu dàng, đưa ra lời khuyên cho Văn Yến: "Tôi định làm bánh hoa quế cho tiên sinh, ngài có muốn giúp tôi không? Tôi sẽ coi như là đó là ngài làm."
Đây là để cậu làm chút đồ ăn nhẹ để xoa dịu Dung Tiêu.
Văn Yến nghe vậy thì đồng ý, uống một ngụm sữa rồi đi theo Du Bất Vấn vào bếp.
Du Bất Vấn chuẩn bị xong nguyên liệu rồi trò chuyện với Văn Yến: "Kể ra cũng lạ, tiên sinh không thích đồ ngọt, nhưng lại chịu ăn bánh hoa quế, chỉ là muốn cho ít đường hơn thôi."
Văn Yến cười nói: "Không phải là anh ấy thích, mà là tôi thích. Trước kia... Cũng không thể nói trước kia, mà phải gọi là kiếp trước. Khi xuống núi, tôi luôn thích mua đồ ăn vặt ở một cửa hàng lâu đời trong thành phố, nhất là bánh hoa quế nhà đó, tôi ăn một nửa lại chia cho anh ấy một nửa, dần dà, anh ấy không còn ghét nữa."
Bây giờ nghĩ lại, hành vi của cậu thực ra rất đáng ghét, giống như bắt một người không ăn được cay phải tập ăn đồ ăn Tứ Xuyên vậy.
Nhưng Dung Tiêu không chỉ nhắm mắt ăn vào mà còn thường xuyên xuống núi mua cho cậu, còn đút cậu ăn trong lúc cậu mải đọc truyện, điều này khiến cậu nghi ngờ rằng sở thích thầm kín của Dung Tiêu là cho động vật nhỏ ăn.
Văn Yến nghĩ lại chuyện đã qua, lòng cũng mềm đi đôi chút.
Cậu xắn tay áo lên, thậm chí không cần Du Bất Vấn giúp đỡ.
"Tôi biết làm bánh hoa quế, tuy không ngon lắm nhưng cũng không đến nỗi dở," cậunói với Du Bất Vấn, "Anh ra ngoài tìm đi. Tôi tự làm."
Du Bất Vấn chưa từng thấy Văn Yến nấu ăn.
Vị tiểu thiếu gia này không chỉ mười ngón tay không dính nước mùa xuân, mà ngay cả chai dầu rơi cũng không đỡ được.
Nhưng hắn cũng không tranh giành với Văn Yến, thấy Văn Yến thật sự biết cách làm liền rời đi.
Du Bất Vấn đi đến ghế sofa ngồi xuống, Tần Ưu và Tô Mạnh hai ngày qua đã xem đủ trò vui, cuối cùng cũng lấy lại được chút lương tâm, nhớ lại tình bạn của bản thân với Văn Yến, cố ý hỏi Du Bất Vấn: "A Yến đâu rồi, cậu ấy đang làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!