Đàn ông quả thực là rất hẹp hòi.
Văn Yến phẫn nộ nghĩ, thậm chí còn tự vơ bản thân vào chửi chung.
Cậu hung hãn đứng trước cửa, vẻ mặt mang theo nét khinh thường, thái độ kiêu ngạo, trông như thể sẵn sàng đá tung cánh cửa bất cứ lúc nào.
Nhưng chỉ hai giây sau, cậu lại lấy ra một chiếc ghế đẩu nhỏ, đóng quân trước cửa phòng Dung Tiêu, dùng giọng điệu nịnh nọt nói với người bên trong.
"Ông xã, đừng tức giận. Anh có thể đánh em nếu anh muốn. Nhưng trước tiên anh phải ra ngoài đã, anh không thể tức giận một mình như vậy được. Anh không nghe nói rằng tức giận sẽ khiến người ta già đi sao? Anh đẹp như vậy, không thể có nếp nhăn được."
Cánh cửa vẫn đứng im, yên lặng thể hiện đóng cửa từ chối tiếp khách.
Tần Ưu và Tô Mạnh suýt nữa thì bật cười. Một người cầm túi đồ ăn vặt ngồi trên ghế sofa xem, tiếng cười của bọn họ kinh thiên động địa, khiến cho chim sẻ cách đó mười dặm cũng phải sợ hãi.
Du Bất Văn cũng tham gia đại hội hóng chuyện, thong thả uống trà, thậm chí còn đưa đồ ăn nhẹ cho Tô Mạnh và Tần Ưu, hoàn toàn là dáng vẻ tiếp tay cho ác.
Văn Yến phẫn nộ nhìn bọn họ: "Các người có thể đừng như vậy nữa được không? Trần đời nào có bạn bè nào như mấy người? Thấy gia đình tôi lục đục thì cười ha hả, có phải các người chỉ chờ thấy tôi khủng hoảng tuổi trung niên rồi ly hôn không?"
Ba yêu quái trên ghế sofa cùng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng trắng trẻo của Văn Yến, cảm thấy không liên quan gì đến cái gọi là khủng hoảng tuổi trung niên.
Nhưng điều này không ngăn cản họ hóng drama.
Tần Ưu cười hì hì, nhét một miếng bánh su kem vào miệng, nói: "Theo tôi thấy, đây là do Dung Tiêu yêu cậu nên mới chỉ nhốt cậu ở ngoài. Nếu mà là tôi á, đuổi cậu ra khỏi nhà đã coi như là nhẹ, cho dù cậu có quỳ trên vỏ sầu riêng đến hẹo cũng vô ích."
Văn Yến lạnh lùng nhìn cô, vạch trần quá khứ của cô: "Đừng nói như thể cậu chưa từng phải dỗ Tô Mạnh. Cậu lúc đó còn không nhìn rõ tình cảm của mình, còn muốn nạp thê thiếp, cuối cùng phải khó khăn lắm mới theo đuổi được hắn."
Nhớ lại chuyện cũ có điểm tốt là bao nhiêu quá khứ đen tối đều bị đào hết lên.
Năm đó khi Tần Ưu và Tô Mạnh yêu nhau cũng loạn xì ngầu chẳng khác gì cậu. Tần Ưu là một kẻ ngốc, thậm chí còn không biết tình yêu là gì.
Tần Ưu bất ngờ bị chọc vào điểm yếu, cô đột nhiên run rẩy, không rảnh cười nhạo Văn Yến nữa, vội vàng quay người dỗ dành chồng, thề thốt đủ điều rằng cô chỉ cần một mình Tô Mạnh, sẽ không bao giờ có bất kì ai khác.
Tô Mạnh trong lớp cảm thấy rất vui vẻ, nhưng trên mặt lại lộ ra chút buồn bã, tựa hồ ký ức kia đã gợi lên nỗi đau trong lòng, khiến Tần Ưu vô cùng hoảng loạn.
Văn Yến vui vẻ vỗ tay, xem trò vui một lúc rồi mới quay lại tiếp tục dỗ dành ông chồng nhà mình.
Đáng tiếc, Dung Tiêu lần này lại vũng như bàn thạch, cậu ngồi ở cửa gọi cục cưng cả ngày cũng vô ích, trong phòng ngay cả một tiếng động cũng không có, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn cậu một cái.
Nếu không phải Văn Yến biết Dung Tiêu vẫn chưa ra ngoài thì cậu đã đá cửa vào xem Dung Tiêu có còn ở trong đó không.
Văn Yến huyên thuyên cả ngày, đến mức mồm miệng khát khô, tuy rằng là cậu người lắm lời, nói hay như hát, nhưng hiện tại cũng có chút cạn kiệt vốn từ.
Cậu uống nước mật ong do quản gia mang đến để giải khát, thấy lời ngọt ngào không còn hiệu quả nữa, bèn quay xe, dùng lý lẽ để thuyết phục người.
Cậu hắng giọng nói: "Dung Tiêu, chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi. Chẳng phải lúc đó anh cũng làm giống em sao, cũng phong ấn kí ức của em, định để em một mình làm góa phụ. Chúng ta kẻ tám lạng người 800gr, đúng là một cặp trời sinh, không ai có quyền chỉ trích ai."
Nhưng vừa nói xong, Du Bất Văn liền lịch sự chỉ ra kẽ hở trong lời nói của cậu.
"Tiểu thiếu gia, giữa ngài và ngài ấy, tiên sinh chọn để ngài sống sót, còn ngài, giữa việc chọn cứu thế giới và ngài ấy lại chọn cứu thế giới. Đây là hai tình huống khác nhau, xin đừng đánh tráo khái niệm." Du Bất Văn nhẹ nhàng nói.
Văn Yến bị bắn trúng ngay tim, không có cách nào phản bác, đành câm nín.
Cậu ngước nhìn quản gia, ánh mắt đầy oán niệm, hỏi: "Quản gia, tại sao tôi lại cảm thấy anh có ý kiến với tôi?"
"Quả đúng là như vậy," Du Bất Văn gật đầu, không chút ngượng ngùng, "Chẳng lẽ ngài không phát hiện tôi ngay cả trà chiều cũng không pha cho ngài sao? Lần này tôi đứng về phía Dung tiên sinh."
Hắn nhìn Văn Yến với vẻ chỉ trích, trong mắt như thể viết rõ 3 chữ chữ "đồ trai tồi", rồi cầm khay lên và rời đi.
Văn Yến sửng sốt, lần đầu tiên hiểu cảm giác bị mọi người xa lánh là như thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!