Văn Yến ngơ ngác ngồi lên xe, ngơ ngác nói lời tạm biệt với quản gia, sau đó ngơ ngác nâng cửa sổ xe lên.
Lý Tranh ngồi ở bên cạnh cậu, dáng vẻ cũng giống như đang lạc vào cõi thần tiên.
Trong xe có một sự im lặng chết chóc.
Vừa rồi hai người bất ngờ gặp nhau ở cửa hoa viên, bị sốc đến mức đầu óc trống rỗng, thay vì tra hỏi thân phận của nhau thì cả hai đều sờ trán, nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Cuộc trò chuyện trưa hôm qua tựa như tiếng sấm vang vọng bên tai họ.
Quản gia rất chu đáo giới thiệu hai người với nhau một cách thân mật và thân thiện, giống như giới thiệu bạn chơi cùng của hai đứa trẻ mẫu giáo.
"Đây là vị hôn phu của Dung Tiêu tiên sinh chúng tôi _ _ Văn Yến tiểu thiếu gia." Quản gia lại nói với Văn Yến: "Đây là chắt của nhà họ Lý, Lý Tranh, là thư đồng của ngài."
Tốt lắm, không phải mộng.
Người đối diện quả nhiên chính là tên khốn kiếp Lý Tranh.
Văn Yến mở miệng rồi lại khép vào, vẻ mặt phức tạp nhìn thằng bạn nối khố cũng đang hoảng hốt như mình.
Thấy sắp đến giờ học, quản gia mở cửa xe đưa hai vị tiểu thiếu gia này lên xe, sau đó còn nói với Văn Yến: "Buổi tối tài xế sẽ đón ngài, nếu ở trường có chỗ nào không thoải mái, ngài có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."
Vừa nghe là biết rất yêu quý trẻ con.
Văn Yến yếu ớt vẫy tay tạm biệt, sau đó ngồi ở ghế sau suy nghĩ nhân sinh.
Cậu tưởng mình đã trải qua rất nhiều sóng gió, ngay cả một ông chồng yêu quái cũng có, không còn gì có thể khiến cậu ngạc nhiên nữa, nhưng ai mà ngờ được thằng bạn nối khố cởi truồng tắm mưa với cậu, còn từng ngủ trưa trên một chiếc giường nhỏ với nhau, vậy mà có thể đột nhiên biến thành yêu quái?
Văn Yến chống cằm, nghiêm túc hoài nghi bát tự của mình không hợp với Yêu giới.
Lý Tranh còn bị đả kích mạnh hơn cả cậu, Văn Yến không nhìn ra được bản thể của hắn, nhưng hắn có thể nhìn ra thân phận của Văn Yến, cậu là một con người hàng thật giá thật, chân nhỏ tay cũng nhỏ, từ nhỏ đã dễ bị các phần tử xấu nhắm tới, tất cả là nhờ thằng bạn nối khố là yêu quái như hắn mới có thể tung tăng nhảy nhót lớn lên như bây giờ...
Kết quả chớp mắt, bạn nối khố loài người lại biến thành tiểu phu nhân mới cưới của đại yêu mà nhà hắn phục vụ.
Lý Tranh lau mặt.
Bối phận loạn vcl.
Hắn đang suy nghĩ tương lai nên gọi Văn Yến như thế nào, dựa theo thân phận của hắn, ngay cả ông nội hắn cũng phải gọi Văn Yến bằng tôn xưng, bỗng nhiên trong xe vang lên một giọng nói _ _ "Mày nói thật cho tao biết, năm nay mày bao nhiêu tuổi?"
Lý Tranh không suy nghĩ nhiều, thuận miệng trả lời: "Bảy mươi sáu."
Vừa dứt lời, hắn mới ý thức được người hỏi câu này là ai, yên lặng quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt như bị sét đánh của thằng bạn nối khố.
Văn Yến một lời khó nói hết mà nhìn hắn: "... Tao vậy mà lại cùng một ông già xưng anh gọi em suốt 18 năm. Lý Tranh, lúc nghe tao gọi mày là anh, mày không thấy xấu hổ à? Tầm tuổi này tao gọi mày là ông thì mày còn được hời ấy."
Lý Tranh không phục: "Sao mày lại tính theo cách tính tuổi của con người? Ở Yêu giới, tuổi của tao chỉ bằng con người mười tuổi thôi, tao vẫn còn nhỏ! Huống chi mày còn chẳng gọi tao là anh được mấy lần!"
Mỗi lần gọi hắn là anh đều là gặp rắc rối kêu hắn đến dọn dẹp mớ hỗn độn!
Văn Yến bịt tai lại, không chịu nghe tên khốn này tụng kinh: "Mày biến đi, thế mà mày lại giấu tao chuyện mày là yêu quái nhiều năm như vậy, uổng công lúc nhỏ tao chia nửa sữa bò cho mày."
Lý Tranh nắm lấy tay cậu, nói: "Tao nhổ vào, sao mày không kể đoạn mày kết hôn với yêu quái mà giấu tao?"
Hai người xảy ra cãi vã ở ghế sau, gà bay chó sủa, giống như học sinh tiểu học một lời không hợp liền lao vào đánh nhau!
Tài xế ngồi phía trước chăm chú lái xe, nghĩ đến trên ghế sau một người là cô dâu nhỏ của Dung tiên sinh, người còn lại là chắt cưng của nhà họ Lý, dù là ai hắn cũng không chọc nổi, liền yên lặng nâng tấm ngăn cách lên, giả bộ như bản thân không hay biết gì.
?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!