Nhà họ Lý không cưng chiều con cái như nhà Văn Yến, Lý Tranh vừa vào đại học, gia đình đã đá hắn ra ngoài, để hắn sống một mình trong căn hộ penthouse rộng lớn cách nhà Văn Yến không xa.
Văn Yến tới nhiều riết quen, lúc đứng tro g thang máy lên lầu, trong lòng vẫn còn tức giận.
Cậu vẫn chưa sắp xếp mọi chuyện lại với nhau, cũng chưa nghĩ ra chuyện đã xảy ra với Dung Tiêu. Cậu chỉ đoán có phải Dung Tiêu đi làm chuyện gì nguy hiểm hay không, sợ cậu tức giận nên mới giấu cậu một thời gian.
Nhưng cậu khoanh tay đứng trong thang máy, trong lòng cảm thấy rất buồn bực, hạ quyết tâm khi Dung Tiêu về nhất định sẽ dạy dỗ Dung Tiêu một trận.
Phản cả rồi, chuyện ngay cả Lý Tranh cũng biết lại lừa cậu. Nói ra người ta còn tưởng cậu mới là người ngoài.
Văn Yến hằm hằm bấm chuông cửa nhà Lý Tranh, bấm gần một phút cửa mới mở ra.
Nhưng không chỉ có Lý Tranh ngồi trong phòng khách, bên cạnh còn có Kim Việt Trạch, hai người đều vẻ mặt buồn bã nhìn cậu.
Văn Yến không khỏi có chút kỳ quái, vừa thay giày, vừa hỏi Kim Việt Trạch: "Sao mày lại ở đây?"
Kim Việt Trạch chậm rãi nói: "Cả ngày hôm nay tao đều ở nhà Lý Tranh, vừa rồi lúc hai người nói chuyện điện thoại, tao đang đọc truyện tranh trong phòng khách."
Trên thực tế, hai ngày nay hắn đều ở cùng Lý Tranh, một mặt là không muốn quay lại Quỷ giới đối mặt với chú mình, mặt khác, hắn và Lý Tranh cũng coi như là đồng phạm. Ngày đó, sau khi Du Bất Vấn đến tìm Lý Tranh đã đến gặp Quỷ Vương bệ hạ, sau khi giải thích rõ mọi chuyện, hắn liền yểm một chú cấm ngôn đã bịt miệng Kim Việt Trạch và Lý Tranh.
Văn Yến không để ý nhiều, chỉ đơn giản nói "Ồ".
Cậu thay dép rồi bước nhanh đến ngồi đối diện với Lý Tranh và Kim Việt Trạch, rõ rằng là khuôn mặt xinh đẹp như ngọc nhưng lại giống như đến đòi nợ.
Cậu mở chai soda trên bàn, uống một ngụm rồi nặng nề đặt xuống bàn.
"Tao không muốn nhiều lời, chúng ta nói chuyện đi." Cậu nâng cằm nhìn Lý Tranh, "Mày biết cái gì, mấy người đang giấu tao cái gì? Tên khốn Dung Tiêu kia đi đâu rồi?"
Lý Tranh cảm thấy đời mình chưa bao giờ khó xử như vậy.
Rất lâu trước khi Văn Yến đến, hai đồng phạm là hắn và Kim Việt Trạch đã thảo luận xem có nên nói sự thật cho Văn Yến hay không.
Nếu Văn Yến thực sự quên hết mọi chuyện thì họ cũng không cần lo lắng, nhưng điều đáng sợ là Văn Yến dường như không quên cái gì cả.
Lý Tranh cảm thấy không nên nói cho Văn Yến, tốt nhất là giấu đi mọi việc, sau đó bí mật đến Cục quản lý yêu quái tìm biện pháp giải quyết. Nhưng Kim Việt Trạch lại cho rằng Văn Yến có quyền được biết. Hai người mâu thuẫn, mỗi người đều có lý do riêng của mình, bây giờ Văn Yến tra hỏi, bọn họ đều không cách nào mở miệng.
Văn Yến đợi mãi vẫn không nhận được câu trả lời, nghi ngờ trong lòng không khỏi càng ngày càng mãnh liệt.
"Sao bọn mày không nói gì?" Văn Yến nghi hoặc nhìn hai người đối diện, "Dung Tiêu đe dọa không cho bọn mày nói à?"
Vẫn im lặng.
Không khí trong phòng ảm đạm thấy rõ, khiến lòng người hoảng sợ.
Điều này chưa từng xảy ra trước đây, Lý Tranh và Kim Việt Trạch là bạn nối khố của cậu chứ không phải của Dung Tiêu, Không có lý do gì họ lại giúp người khác lừa cậu.
Một loại cảm giác điềm xấu ớn lạnh lặng lẽ lan sau lưng Văn Yến.
Cậu không khỏi có chút lo lắng, thúc giục: "Chúng ta có phải là anh em nữa không, bọn mày không thể giúp lão yêu quái Dung Tiêu mà không giúp tao đúng không? Nếu hắn đe dọa bọn mày, trở về tao sẽ đánh hắn cho. Bây giờ mau cho tao nghe chuyện gì đã xảy ra."
Từ "trở về" này hơi chạm vào trái tim của Lý Tranh.
Bởi vì hắn biết Dung Tiêu sẽ không trở về.
Hắn ngước nhìn khuôn mặt trẻ trung hoạt bát của Văn Yến, nhớ lại cách Văn Yến bận rộn sắp xếp buổi cầu hôn hai ngày trước, lúc đó cậu rất vui vẻ, nhiệt tình, trong lòng tràn đầy tình yêu. Nhưng trong nháy mắt, Văn Yến bị bỏ lại phía sau, một mình ngồi ở chỗ này.
Điều này làm cho Lý Tranh cảm thấy khó chịu, cũng không đành lòng.
Hắn giãy giụa một lúc, nâng cằm lên, chỉ vào cổ mình: "Không phải lòa tao không muốn nói, nhưng tao và Kim Việt Trạch đều bị cấm ngôn, nói không nổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!