Chương 49: Bóp méo thất bại

Khi Dung Tiêu đến biệt thự trên núi, ánh bình minh đã ló dạng ở phía chân trời, Du Bất Vấn dỡ hành lý sau lưng xuống, còn hắn đứng ở nơi cao, nhìn ra những hàng cây tươi tốt trên núi, dù đã vào đông nhưng mấy cái cây này vẫn xanh tươi như cũ.

Những năm trước hắn thường đến đây vào kỳ nghỉ để tránh sự quấy rầy của Cục Quản lý yêu quái. Ở đây ngay cả tín hiệu điện thoại di động cũng không có, tất cả đều bị kết giới chặn lại, muốn liên lạc với hắn chỉ có thể nhờ phù truyền âm để xin trợ giúp khẩn cấp.

Cho nên Dung Tiêu vẫn luôn thích nơi này.

Nhưng hôm nay hắn đứng ở đây, nhìn biệt thự còn chưa sang đèn, lại cảm thấy có chút vắng lặng, chung quanh gần như không có người, chỉ có tiếng chim hót và nước chảy trên núi.

Du Bất Vấn đã thu dọn hành lý xong, Dung Tiêu thu hồi ánh mắt, đi vào biệt thự.

Vài ngọn đèn từ bên trong biệt thự thắp lên, trở thành ánh sáng ấm áp duy nhất ở vùng núi hoang vu này.

?

Nhà họ Văn.

Đã gần một ngày kể từ khi Dung Tiêu rời khỏi đây, Văn Yến vẫn chưa tỉnh lại.

Văn Lạc Giang và Kiều San cũng không hề hoảng sợ, Dung Tiêu đã dặn bọn họ, bởi vì bóp méo kí ức cũng là một biến cố lớn nên có thể hai ngày nữa Văn Yến mới tỉnh lại, nhưng với cơ thể hiện tại của Văn Yến, giấc ngủ ngắn ngủi này sẽ không ảnh hưởng gì đến cậu.

Nhưng hiếm khi hai người không đến công ty mà chỉ ở trong phòng khách từ sáng sớm đến chạng vạng, cả hai đều không có ý định nói chuyện.

Một lúc sau, Kiều San thở dài, hỏi Văn Lạc Giang: "Anh nói xem, sau khi Yến Yến tỉnh lại thật sự có thể quên hết mọi chuyện sao?"

Văn Lạc Giang cũng thở dài trả lời bà: "Dung tiên sinh tự mình ra tay, Yến Yến sao có thể nhớ được?"

Kiều San cũng nghĩ vậy, nhưng trong lòng lại luôn cảm thấy bất an.

Bà nhớ lại cảnh Văn Yến được bọn họ đưa đến nhà họ Dung, nụ cười trên mặt Văn Yến trong sáu tháng qua, và cả cách Văn Yến nhìn Dung Tiêu...

Bà cũng là người từng trải, nhưng cũng không ngờ được con trai mình thực sự phải lòng Dung Tiêu? Nếu không, Văn Yến sẽ không nóng lòng muốn cưới Dung Tiêu như vậy, cậu cũng không phải thực sự mong chờ đám cưới này, chỉ là muốn sớm tuyên bố chủ quyền, khiến Dung Tiêu hoàn toàn là của mình mà thôi.

Nhưng bây giờ, không chỉ đám cưới không còn, Dung Tiêu còn có thể sẽ chết ở một nơi nào đó mà Văn Yến không thấy, ngay cả một lời từ biết cũng không có mà bỏ lỡ nhau cả đời.

Kiều San ôm trán, cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Bà nghĩ, nếu Văn Yến tỉnh táo tự mình lựa chọn thì cậu sẽ chọn quên đi tất cả những chuyện này, hay là đồng hành cùng người mình yêu đi hết chặng đường cuối cùng?

Nhưng dù Văn Yến có chọn thế nào đi chăng nữa, Dung Tiêu cũng đã thay Văn Yến đưa ra quyết định, mọi chuyện đều đã được định trước, rối rắm cũng chẳng ích gì.

Trong lúc Kiều San và Văn Lạc Giang đang buồn rầu, một luồng ánh sáng vàng xẹt qua căn phòng của Văn Yến trên lầu, sau đó vỡ ra thành vô số mảnh vàng nhỏ, lần lượt bay vào cơ thể Văn Yến.

Nếu có yêu quái hoặc tu sĩ ở đây, họ chắc chắn sẽ phải kinh ngạc trước luồng linh lực to lớn trong căn phòng này.

Những ánh sáng này rất dịu dàng, Văn Yến không hề cảm thấy khó chịu chút nào, chỉ cảm thấy tứ chi và xương cốt của mình đều được bao bọc bởi một luồng lực lượng ấm áp, cậu chìm vào giấc ngủ sâu hơn.

Cậu ngủ đến tận tối ngày hôm sau, trước khi Dung Tiêu rời đi đã châm hương an thần trong phòng, khiến cả căn phòng tràn ngập hương thơm nhẹ nhàng, ngọt ngào.

Vì vậy khi Văn Yến tỉnh lại, cậu cảm thấy cả người sảng khoái, theo bản năng xoay người sang một bên, chuẩn bị chui vào lòng Dung Tiêu làm nũng.

Nhưng cậu lại lăn vào không khí, nhích một hồi lâu cũng không chạm vào cơ ngực quen thuộc, cậu miễn cưỡng mở mắt ra, mất một lúc mới bật được cái đèn ở đầu giường, ánh đèn chiếu sáng, lúc này cậu mới nhận ra mình không phải đang ở ngôi nhà giữa hồ kìa, mà là ở nhà riêng của mình.

Cậu từ từ ngồi dậy, phát hiện bộ đồ mình mặc tối qua đã được thay mới, bây giờ cậu đang mặc bộ đồ ngủ quen thuộc. Còn Dung Tiêu, vị hôn phu cậu vừa cầu hôn thành công ngày hôm qua lại không có ở bên cạnh.

Văn Yến không khỏi nhăn mặt, có chút mơ hồ, không biết mình về nhà bằng cách nào, sau khi cố gắng nhớ lại, lại phát hiện mình không nhớ được chuyện gì đã xảy ra sau mười hai giờ đêm qua. Cuối cùng chỉ có thể kết luận là do bản thân uống say đến không nhớ trời trăng mây đất gì.

Văn Yến vừa đánh răng vừa nghi ngờ chính mình, nghi ngờ có lẽ là do bản thân say rượu, làm loạn lên đòi về nhà nên Dung Tiêu mới đưa cậu về, bây giờ Dung Tiêu không ở đây, cậu cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Cục Quản lý yêu quái chết tiệt đang giành chồng với mình đã gọi Dung Tiêu đi đâu rồi.

Sau khi thay quần áo ở nhà, Văn Yến đi xuống lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!