Trong nháy mắt đã đến lễ Nguyên tiêu.
Tuy có rất nhiều người đi làm và đi học nhưng đường phố vẫn tràn ngập không khí sôi động, những đồ trang trí ngày lễ màu đỏ được treo ở khắp nơi.
Sân của Dung Tiêu luôn sạch sẽ trang nhã, quanh năm không thay đổi nhiều. Hắn căn bản không quan tâm đến lễ hội gì đó, nhưng năm nay lại khác, trong sân được treo những chiếc đèn lồng nhỏ màu đỏ.
Không phải để mong thần phật phù hộ, chỉ đơn thuần là để tăng thêm chút niềm vui cho ngày sinh nhật của Văn Yến.
Sau mấy ngày làm việc, địa điểm cầu hôn của Văn Yến đã được sắp xếp ổn thỏa.
Cậu lấy lý do các bạn cùng lớp định tổ chức tiệc sinh nhật cho cậu nên buổi trưa liền lẻn ra khỏi nhà, kì thực là đi chuẩn bị những bước cuối cùng.
Khi màn đêm buông xuống, cậu ngồi trong nhà kính, giống như kẻ cầm đầu băng đảng ngầm, hạ giọng gửi tin nhắn cho Du Bất Vấn, kêu hắn nhanh chóng dẫn một nhân vật chính khác trong lần cầu hôn này đến.
Mấy ngày trước cậu đã nói ra hết kế hoạch của mình cho Du Bất Vấn, để đến ngày rằm tháng Giêng âm lịch hôm nay, Du Bất Vấn sẽ trở thành đồng lõa với cậu để lừa Dung Tiêu ra ngoài.
Nhưng cậu không biết là khi cậu gửi vị trí cho Du Bất Vấn, kêu Du Bất Vấn hành động theo kế hoạch, Dung Tiêu lại đang ngồi cạnh Du Bất Vấn.
Từng lời Văn Yến nói đều lọt vào tai hắn một cách rõ ràng.
Ở bên cạnh bàn còn có một chiếc bát nhỏ màu ngọc bích trống rỗng, trong đó chỉ còn lại một chút cặn thuốc đắng.
Nhưng loại thuốc này vốn không phải loại thuốc ban đầu Dung Tiêu uống, tác dụng của nó không phải là chữa bệnh mà là giảm đau.
Dung Tiêu tựa người vào ghế tựa, sắc mặt tái nhợt dị thường, cơ hồ không có một chút hồng hào nào, chiếc áo khoác trắng đang mặc cũng dính đầy máu.
Màu đỏ như máu chảy xuống gấu quần hắn, tí tách, tí tách, ở trong căn phòng yên tĩnh khiến người ta giật mình.
Vừa nãy vết thương của hắn lại tái phát, dữ dội hơn bao giờ hết, Du Bất Vấn vội vàng giúp hắn cầm máu, thuốc cầm máu quý giá được bôi hết lớp này đến lớp khác, nhưng lại bị máu đỏ tươi cuốn trôi.
Khi máu cuối cùng cũng ngừng chảy, trên sàn cạnh Dung Tiêu đã đọng lại một vũng máu nhỏ.
Nhưng Dung Tiêu lại làm như không thấy, cúi đầu nhìn vết thương, chắc chắn trong thời gian ngắn nó sẽ không bị rách nữa, sau đó đứng dậy thay quần áo.
"Đã đến lúc phải đi rồi," hắn nói với Du Bất Vấn, "Đừng để Văn Yến phải đợi."
Cô dâu nhỏ của hắn nóng lòng muốn cầu hôn hắn, sao hắn có thể đến muộn được.
Du Bất Vấn vẫn nửa quỳ trên mặt đất, im lặng nắm chặt hai tay.
Hắn có vô số lời muốn nói để thuyết phục Dung Tiêu, nhưng hắn biết mình không thể lay chuyển được bất kỳ quyết định nào của lão yêu quái này.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể ủ rũ đứng dậy đi xuống lầu, chở Dung Tiêu tới chỗ Văn Yến.
Trên đường đi, cả hai con yêu quái đều không nói gì. Trong xe yên tĩnh đến mức giống như đang đi tham dự đám tang hơn là lễ cầu hôn.
Du Bất Vấn cắn chặt môi, sợ bản thân sẽ nói ra những lời đi quá giới hạn. Nhưng khi tới cổng trang viên, khi Dung Tiêu mở cửa xe chuẩn bị xuống xe, hắn lại không nhịn được nói.
Hắn nhìn về phía trước, mơ hồ có thể nhìn thấy một mảng ánh nến, ở sâu nơi những ánh nên kia, Văn Yến đang chờ đợi vị hôn phu của mình.
Đứa trẻ này không biết gì cả, cậu còn tưởng đây là khởi đầu của hạnh phúc trong cuộc đời mình.
Du Bất Vấn nhắm mắt lại, thấp giọng hỏi: "Tiên sinh, tôi biết mình không thể lay chuyển quyết định của ngài. Nhưng khi ngài quyết định tất cả những chuyện này, ngài có cân nhắc đến tâm trạng của Văn Yến không? Cậu ấy mới mười tám tuổi, nhưng cũng không còn là một đứa trẻ nữa, nếu rất nhiều năm sau nghĩ lại những chuyện này... Cậu ấy sẽ hận ngài."
Bàn tay đang mở cửa xe của Dung Tiêu chợt khựng lại.
Nhưng hắn cũng không có trả lời câu hỏi của Du Bất Vấn, chỉ là ra lệnh: "Nhớ hoàn thành những việc mà ta giao cho cậu, không được phép xảy ra sai lầm."
Nói xong hắn xuống xe đi thẳng vào cổng trang viên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!