Dung Tiêu hiếm khi đề cập tới chuyện kết hôn, đây là lần đầu tiên Văn Yến được nghe trực tiếp về ngày cưới từ hắn như vậy.
Giống như hàng triệu quả pháo hoa lập tức nổ tung trong lòng cậu khiến tai cậu ù đi.
Nhưng ngoài việc vui mừng, cậu còn có chút bối rối không biết phải chăng hôm nay lão yêu quái đã uống linh đan diệu dược gì đó rồi đột nhiên giác ngộ.
"Anh, anh vừa mới nói gì cơ?" Văn Yến có chút lắp bắp, nắm lấy tay áo Dung Tiêu, "Anh nói lại lần nữa, em nghe không rõ."
Tất nhiên là cậu đã nghe rõ, chỉ là muốn nghe lại.
Nhưng Dung Tiêu lại không nghe theo cậu nữa.
"Không nghe thấy thì thôi, thời gian không chờ ai cả."
Văn Yến tức đến nhảy dựng lên.
Nhưng lời nói ra như nước đổ đi, không có cách nào để rút lại, nhất là đối với một yêu quái luôn giữ lời như Dung Tiêu, Văn Yến không sợ hắn sẽ hối hận vì kết hôn với mình.
Cậu không còn buồn ngủ nữa, nằm trên giường trằn trọc, bắt đầu suy nghĩ về chuyện hôn nhân của mình.
Mặc dù tháng mười hai âm lịch của mùa đông rất sôi động, không thích hợp để tổ chức đám cưới. Mùa hè sẽ tốt hơn, nhưng đợi đến mùa hè thì quá lâu, cậu không chờ nổi.
Trước khi gặp Dung Tiêu, cậu chưa từng nghĩ mình sẽ kết hôn sớm như vậy, thậm chí còn cho rằng mình có thể sẽ theo chủ nghĩa độc thân, nhưng sau khi gặp Dung Tiêu, mọi suy nghĩ trước đó của cậu đều hoàn toàn bị quên mất, nóng lòng muốn chôn thân trong nấm mồ tình yêu.
Văn Yến trên giường lăn lộn như cái bánh tráng, Dung Tiêu ngủ không được nên giơ tay đè cậu lại.
Hắn biết vì sao Văn Yến kích động, vậy nên cũng biết cách để trị cậu. Hắn nhẹ nhàng vỗ về Văn Yến rồi nói: "Mau đi ngủ đi, nếu không ngủ, ta sẽ không kết hôn với em."
Nhưng Văn Yến chẳng hề sợ hắn, cậu đã sớm nhận ra Dung Tiêu là một con hổ giấy. Vậy nên cậu chẳng những không sợ, thậm chí còn sà vào lòng Dung Tiêu, kéo hắn cùng bàn bạc xem nên dùng hoa gì trong đám cưới, trang phục nên là kiểu Trung Quốc hay phương Tây.
Dung Tiêu bị cậu ồn ào đến đau cả đầu, hối hận vì lời nói vội vàng vừa rồi.
Sáng hôm sau, mùng 1 tết.
Người Trung Quốc thường đi thăm người thân và bạn bè vào ngày này, và Văn Yến, với tư cách là một con người, cũng không ngoại lệ. Nhưng cậu lại không bảo Dung Tiêu đi theo mình.
Lão yêu quái không quen đối phó với con người, cũng không thích tham gia trò vui, vì thế Văn Yến ân cần bảo hắn ở nhà, dù sao buổi tối cậu cũng sẽ về.
Văn Yến phải mất cả buổi sáng để thăm hỏi một số người lớn là người bình thường, buổi chiều, cậu cùng ba mẹ lái xe đến nhà tổ.
Tuy nhà họ và dòng chính không tính là họ hàng gần, nhưng nhiều năm qua nhờ gia tộc giúp cậu áp chế linh cốt nên tình cảm giữa họ khá tốt, năm nào cũng gặp nhau.
Nhà tổ bao năm vẫn như vậy, dáng vẻ cổ kính, khắp nơi đều tỏa ra khí chất của một thế gia tu sĩ.
Khi đến nhà tổ, Văn Yến liền tách khỏi bố mẹ ngồi vào bàn của con cháu. Độ tuổi của lứa con cháu nhà cậu có chút chênh lệch, lứa tuổi nào cũng có. Người có mối quan hệ tốt nhất với Văn Yến là một người anh họ tên là Văn Tu Trúc.
Văn Tu Trúc năm ngoái còn một mình tham dự bữa tiệc, năm nay đã biến thành hai mình, ngồi bên cạnh hắn là một thiếu niên xinh đẹp dịu dàng như được khắc bằng ngọc, thiếu niên có chút ngượng ngùng, nhìn qua cực kì ngoan ngoãn khiến người ta thương tiếc.
Văn Yến tò mò nhìn thiếu niên đẹp trai này.
Lần này không phải bản năng mê nhan sắc của cậu tái phát, mà là chuyện tình giữa mỹ nhân này và anh họ cậu thực sự rất nổi tiếng trong tộc.
Chàng trai tên Đào Mạch này không phải là người mà là một hoa đào yêu. Hai người họ tình cờ kết duyên khi còn nhỏ, sau này khi anh họ cậu lớn lên, hoa đào yêu này liền ngây thơ mờ mịt mà tự dâng mình đến cửa rồi trở thành một cặp với anh họ cậu.
Gia tộc tu sĩ nhà họ không phản đối việc con người và yêu quái kết hôn, vài cặp trong gia tộc họ cũng là người và yẻu. Nhưng cha mẹ người anh họ này lại phản đối, làm ầm ĩ cả lên, sống chết cũng không chịu chấp nhận. Kết quả là tất cả người trong tộc, bao gồm cả Văn Yến, đều biết Văn Tu Trúc yêu một nam yêu rồi tự tách ra riêng.
Nhưng may là hắn đã đấu tranh thành công, gần đây, ba mẹ củ Văn Tu Trúc cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, vậy nên giờ Văn Tu Trúc đi đến đâu cũng mang theo bạn đời mới cưới của mình, ngay cả tiệc rượu trong tộc cũng dẫn người ta theo.
Văn Yến nhìn hai người ân ái mặn nồng, toát ra mùi yêu đương khiến người ta ghen tị, trong lòng không khỏi có chút xao động. Cậu cũng là một người đàn ông sắp kết hôn, vậy nên cậu rất hiểu tình cảm muốn giấu mà không giấu nổi này của người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!