Đúng như dự đoán, ngày hôm sau Dung Tiêu cùng Văn Yến về nhà sớm.
Nhưng khi trở về bọn họ cũng không có việc gì để làm, mọi việc chuẩn bị ở nhà đều do bảo mẫu và người hầu lo liệu.
Sau khi Dung Tiêu vào cửa liền đưa quà đã chuẩn bị sẵn cho Kiều San và Văn Lạc Giang. Quà tặng cho Kiều San là một bộ trang sức ngọc bích chất lượng tốt, còn quà cho Văn Lạc Giang là một món đồ sứ cổ.
Hai người nhận món quà nhưng lại không biết nên nói cảm ơn như thế nào.
Trong ba người, nếu xét theo bối phận thì Kiều San và Văn Lạc Giang đều là trưởng bối của Dung Tiêu, nhưng xét theo tuổi tác thì họ ngay cả tư cách làm chắt của Dung Tiêu cũng không đủ.
Cuối cùng, Dung Tiêu ra tay giải vây: "Hai người là cha mẹ của Văn Yến thì cứ gọi ta là Dung Tiêu giống em ấy là được."
Lúc này Kiều San và Văn Lạc Giang mới có thể mở lời trò chuyện.
Văn Yến hoàn toàn không hề biết sự khó xử giữa ba mẹ và vị hôn phu của mình.
Vừa vào nhà cậu đã cởi áo khoác và khăn quàng cổ, mang dép đi vòng quanh nhà, giống như một con sư tử nhỏ đang tuần tra lãnh địa của mình, cuối cùng thấy không có việc gì làm mới cầm đĩa trái cây ngồi trên ghế sofa xem TV.
Cậu vẫn tưởng mình mới tám tuổi, ngồi xiêu vẹo trên ghế sofa làm nũng với mẹ, nói vừa rồi gió bên ngoài quá mạnh, thổi đến mức làm mặt cậu đau rát.
Kiều San đưa tay nhéo mặt cậu: "Bây giờ thì sao, không còn đau nữa à?"
Văn Yến hét lớn một tiếng, lăn lộn trên ghế sofa, cảm thấy mẹ thật sự không còn yêu mình nữa.
Dung Tiêu buồn cười ở một bên nhìn.
Văn Yến ở nhà luôn có chút trẻ con, nhưng điều đó cũng chứng tỏ cậu ấy lớn lên trong hũ mật, bất kể bao nhiêu tuổi thì vẫn là cục cưng của ba mẹ.
Dung Tiêu làm khách không có việc gì làm, Kiều San và Văn Lạc Giang đối mặt với hắn đều có chút khẩn trương, nên hắn cũng không làm phiền họ, chỉ ngồi bóc hạt cho Văn Yến ăn.
Văn Yến từ lâu đã quen với loại phục vụ này, cậu vẫn chăm chú xem TV, chỉ mở miệng ăn hết hạt này đến hạt khác: "Bóc thêm một thanh sôcôla nữa."
Kiều San nhìn một chút, chần chừ không nói, lòng bàn tay có chút ngứa ngáy.
Không phải bà muốn bêu xấu con trai mình, chỉ là so với hình tượng trưởng thành và kiên định của Dung Tiêu, con trai bà quả thực trông không khác gì một đứa vô tích sự, ăn chơi lêu lổng, ham ăn biếng làm.
Nhưng bà cũng cảm thấy được an ủi phần nào.
Bà bước vào bếp, giả vờ làm gì đó, nhưng thực ra là đang thì thầm với Văn Lạc Giang: "Trước đây tôi còn có chút lo lắng không biết Dung tiên sinh này có thực sự thích Yến Yến nhà chúng ta không, nhưng bây giờ xem ra hắn thực sự yêu Yến Yến. Con trai chúng ta thật sự là..." Bà nghĩ nghĩ, muốn khen ngợi con trai mình, nhưng lại không thể nói thành lời: "Người ngốc có phúc của người ngốc."
Văn Lạc Giang cũng nhìn thấy Dung Tiêu đối xử với Văn Yến như thế nào, ở tuổi của họ, tự nhiên có thể nhận ra sự chân thành và giả tạo của một người.
Nhưng ông lại không hài lòng với đánh giá của Kiều San: "Sao bà có thể nói người ngốc có phúc của người ngốc chứ? Văn Yến của chúng ta thông minh như vậy, điểm thi luôn đứng trong top ba. Có người thích nó là chuyện đương nhiên."
Ông rất tự hào.
Kiều San lười lý luận với hai cha con ngốc nghếch này, bộ dạng lười biếng vừa rồi của Văn Yến nếu để con gái nhà người ta nhìn thấy, có khi ngày đầu đã chạy mất dép.
Văn Yến và Dung Tiêu ở trong phòng khách không lâu thì trời đã tối, cũng sắp đến giờ ăn tối.
Cả nhà Văn Yến đều là người miền Nam, không cần làm vằn thắn nhưng lại quen làm bánh trôi, sáng mai thức dậy sẽ ăn.
Thường bánh trôi là Kiều San và Văn Lạc Giang nặn, Văn Yến chỉ ăn thôi. Nhưng năm nay cậu dẫn Dung Tiêu về nên muốn tham gia cuộc vui, vì vậy bèn kéo Dung Tiêu vào làm cùng. May là căn bếp đủ rộng nên bốn người có thể đứng ở đó mà không cảm thấy chật chội.
Văn Yến cầm chiếc tạp dề thỏ màu hồng đưa cho Dung Tiêu đeo, tự tin nói: "Đàn ông đích thực thì phải mặc màu hồng."
Nhưng cậu mặc quần áo màu xanh lại im bặt không nói bản thân mình cũng là đàn ông đích thực. Lúc nặn bánh trôi cũng không thành thật, làm hỏng thì cố gắng đẩy qua chỗ Dung Tiêu, giả vờ là Dung Tiêu làm.
Kiều San ở phía đối diện theo dõi toàn bộ quá trình, yên lặng thở dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!