Văn Yến làm xong người tuyết, cầm nó trên tay, nó vừa vặn lớn bằng hai bàn tay cậu, cậu vui vẻ đặt nó trên bậu cửa sổ, nói sẽ giữ nó ở đó suốt mùa đông.
Dung Tiêu đi theo sau cậu vào nhà, từ bên kia phòng khách nhìn cậu, hắn luôn cảm thấy Văn Yến đôi khi giống như chưa lớn.
Du Bất Vấn buổi tối không có việc gì làm liền ở trong phòng bếp pha chế rất nhiều loại rượu, trong lúc hắn đang lo lắng mình pha quá nhiều thì Dung Tiêu và Văn Yến đã trở về.
Vừa đúng lúc.
Hắn vẫy tay với Văn Yến: "Tiểu thiếu gia, có muốn tới chút uống rượu ngọt không?"
Văn Yến vỗ nhẹ tuyết vụn trên tay, chạy tới, tò mò nhìn dãy rượu đủ màu sắc được đựng trong những chiếc cốc xinh đẹp.
Cậu không giỏi uống rượu, khi tụ tập với các bạn cùng lớp cũng thường chỉ uống nửa chai bia coi như góp cho đủ số. Nhưng rượu Du Bất Vấn pha rất đẹp, lại có mùi trái cây dễ chịu, cậu không khỏi háo hức muốn nếm thử.
Du Bất Vấn nhắc nhở cậu: "Cậu lấy cốc màu xanh ở bên cạnh, cốc đó nồng độ thấp."
Văn Yến ngoan ngoãn nói "được".
Du Bất Vấn dặn dò Văn Yến xong liền nói chung với Dung Tiêu về những vật phẩm đặc biệt do Cục Quản lý yêu quái mang đến, tất cả đều cần Dung Tiêu xem qua, còn có đồ đạc trong nhà cần bổ sung tháng sau cũng cần Dung Tiêu quyết định.
Dung Tiêu cũng tự mình chọn một ly, hắn có tửu lượng rất tốt, có thể uống ngàn ly cũng không say, nên dù uống nhiều cũng không vấn đề gì.
Cả hai đều không để ý tới việc Văn Yến bên cạnh đã uống bao nhiêu ly.
Lúc đầu, Văn Yến chỉ uống ly rượu ngọt nhỏ do Du Bất Vấn chỉ kia, cậu nhếch môi, cảm thấy một chút rượu ngọt như vậy là không đủ.
Cậu lấy một ly khác, ly này có chút mùi rượu, nhưng vị cam đậm hơn. Sau khi uống xong, cậu dừng lại vài giây, cảm thấy nồng độ cồn chỉ có vậy, thậm chí còn tự mãn cảm thấy tửu lượng của mình gần đây đã được cải thiện.
Thế là tay cậu lại duỗi về phía chiếc ly thứ ba...
Đợi đến khi Dung Tiêu và Du Bất Vấn phát hiện ra.
Hàng ly đã trống bốn ly.
Còn Văn Yến đang nằm trên quầy bar như một con mèo say rượu, má đỏ hây hây, môi cũng đỏ mọng, vô tội nhắm nghiền hai mắt.
Dung Tiêu: "..."
Hắn cầm ly rượu lên ngửi ngửi, sau đó nhướng mày nhìn Du Bất Vấn: "Ai bảo cậu thêm vodka với rum vào?"
Du Bất Vấn cảm thấy cực kì oan uổng, đó là hắn pha cho mình uống mà.
Rõ ràng có hai ly rượu ngọt nồng độ thấp, nhưng Văn Yến lại muốn uống ly có nồng độ cao.
Nhưng giờ có nói gì thì cũng đã muộn.
Văn Yến đã say hoàn toàn, trực tiếp ngủ thiếp đi, trong hơi thở thoang thoảng mùi rượu và trái cây.
Dung Tiêu không còn cách nào khác đành phải bế Văn Yến lên lầu, đường đường một đại yêu lại lưu lạc đến độ biến thành người hầu riêng, hắn giúp Văn Yến c. ởi quần áo và giày rồi ôm cậu đi tắm.
Bồn tắm của Dung Tiêu rất lớn, gần bằng suối nước nóng, Văn Yến ngâm trong đó, chẳng mấy chốc toàn thân đều hồng hào, ngay cả đầu ngón tay cũng có màu hoa hồng.
Cậu dựa vào mép bồn tắm, nước vừa vặn ngập đến ngực, nhưng vẫn có thể nhìn thấy thân hình trắng nõn không tì vết của thiếu niên.
Khiến cậu nhìn qua trông vừa ngây thơ vừa ngoan ngoãn.
Dung Tiêu ban đầu chỉ giúp cậu lau mình đơn giản, nhưng trong vô thức tay hắn đã nhẹ nhàng vu. ốt ve xương mày của Văn Yến, sau đó chậm rãi chạm vào môi cậu.
Đôi môi xinh đẹp như hoa đào nói lên những lời yêu thương chân thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!