Tỉ lệ thi trượt của trường Văn Yến tiếng xấu truyền xa, có một thời, hơn nửa số học sinh phải thi lại.
Vì lý do này, Du Bất Vấn đã làm bữa sáng tình yêu cho Văn Yến vào ngày thi cuối kỳ, mong tiểu thiếu gia có thể bình an qua môn.
Bản thân Văn Yến lại không hề lo lắng chút nào, ngại ghê ý, dù đề thi có khó đến mấy cũng sẽ không đến lượt cậu trượt.
Cậu còn ríu rít bàn bạc với Dung Tiêu, để sau khi thi xong Dung Tiêu chở cậu đi xem phim.
Cậu vừa bóc trứng gà vừa tính sổ với Dung Tiêu: "Sao em có cảm giác từ khi chúng ta quen nhau chúng ta chưa từng hẹn hò lần nào? Lần trước cũng đã cách đây mấy tháng rồi, đây là tần suất mà các cặp đôi đang trong thời kì yêu nồng cháy nên có à?"
Chắc chắn là không.
Bây giờ Dung Tiêu cũng không cần Văn Yến phải lấy thành tích ra để trao đổi nữa, hắn giúp Văn Yến lau đi thức ăn dính trên khóe miệng, ngoan ngoãn phục tùng nói: "Được rồi, em muốn xem gì?"
Văn Yến vừa nghe liền trở nên phấn khích.
"Em đã mua vé rồi, là ghế đôi. Đến lúc đó anh trực tiếp tới đón em là được."
Dung Tiêu không hỏi thêm câu nào nữa.
Kể cũng lạ, phim ảnh đã xuất hiện trên thế giới nhiều năm nhưng hắn lại hiếm khi chịu đến rạp xem.
Hắn không mấy hứng thú với những chuyện của con người, thậm chí còn không thích sự ồn ào ở những nơi có con người tụ tập.
Nhưng khi Yan muốn đi, hắn sẵn sàng đi cùng.
Văn Yến ăn sáng xong liền chạy tới phòng thi.
Giữa mùa đông, bên ngoài lớp học lạnh đến mức khiến người ta rùng mình, nhưng trong phòng lại được bật điều hòa vô cùng ấm áp, khiến người ta ngồi một lúc liền cảm thấy buồn ngủ.
Tổng cộng thi mất hai ngày, Văn Yến liền ngủ bốn buổi, cũng may cậu luôn làm xong bài trước khi đi ngủ, mặc dù giáo viên cảm thấy học sinh này rất bắt mắt, nhưng cũng không liên quan gì với cậu.
Sau khi thi xong, Văn Yến chạy đi tìm Dung Tiêu.
Hai người đến nhà hàng ăn trước, sau đó xếp hàng mua vé, Văn Yến còn mua cả bắp rang bơ và Coca.
Hơn một nửa số người trong đại sảnh rạp chiếu phim là người yêu, bọn họ lẫn vào trong đám đông, ngoại trừ đẹp trai lạ thường thì trông không khác gì người bình thường khác.
Lúc này Dung Tiêu mới nhớ ra hỏi Văn Yến đây là phim gì.
Văn Yến kì thực cũng không xem kĩ tóm tắt cốt truyện.
Cậu đến đây hoàn toàn chỉ vì vai chính, nam chính là Lan Thất. Kể từ khi biết Lan Thất là một giao nhân, Văn Yến không hề giảm bớt sự yêu thích đối với hắn.
"Phim lãng mạn, hẳn là hài kịch," Văn Yến nhìn tấm poster, trầm tư nói: "Em nhớ hai nhân vật chính cũng là một người một yêu, rất giống với chúng ta nhỉ?"
Dung Tiêu không đưa ý kiến.
Hắn không cảm thấy bộ phim này liên quan gì đến mình và Văn Yến, dù sao nó cũng chỉ là một câu chuyện tình hư cấu do biên kịch con người viết ra, chuyên dùng để lừa gạt những người trẻ tuổi ngốc nghếch như Văn Yến.
Người trẻ tuổi ngốc nghếch không hề hay biết lão yêu quái bên cạnh đang chửi thầm.
Cậu không biết lấy tự tin từ đâu ra, rõ ràng chưa từng đọc kịch bản nhưng lại tin chắc rằng đây là một bộ phim hài lãng mạn.
Dù sao thì đây cũng là phim cho các cặp đôi xem, bi kịch chẳng phải sẽ chọc tức người ta sao, đoàn làm phim chắc sẽ không làm trò mất nết vậy đâu.
… Kết quả đoàn làm phim thật sự mất nết như vậy đấy
Nam chính chết trên chiến trường, nữ chính là yêu quái thì bị nhốt ở tháp Trấn yêu, vĩnh viễn không thể trốn thoát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!