Văn Yến nói xong lời này liền thấy không ổn, yên lặng liếc nhìn Dung Tiêu.
Cậu thề là cậu chỉ thuận miệng nói thôi, dù lòng yêu sắc đẹp đã khắc sâu vào gen của loài người nhưng bởi vì hàng ngày phải đối mặt với nhan sắc cấp độ nam thần của Dung Tiêu nên cậu đã gần như miễn nhiễm.
"Anh vẫn đẹp trai hơn," Văn Yến thì thầm với Dung Tiêu, "Hắn không đẹp trai bằng anh."
Dung Tiêu hừ lạnh một tiếng: "Đó là đương nhiên, chỉ có người đui mới không thấy vậy thôi."
Chậc, lão yêu quái còn khá tự phụ về sắc đẹp của mình.
Văn Yến im lặng.
Quỷ vương không để ý tới Dung Tiêu và Văn Yến đang nói gì, hoặc nếu có biết thì y cũng không quan tâm.
Y chậm rãi bước đến chỗ đứa cháu trai đang bị trói, liếc nhìn từ trên xuống dưới, như đang nhìn miếng thịt ba chỉ nằm trên thớt. Một lúc lâu sau, y nhếch môi cười lạnh.
"Đúng là có tiền đỗ." Quỷ vương trầm giọng nói: "Làm mất mặt đến tận nhân gian."
Từ lúc chú mình xuất hiện, Kim Việt Trạch đã giả chết trên mặt đất, thậm chí còn không thèm nhìn chú mình, khí thế rất coi thường đối phương.
Hai người đối chọi gay gắt, không ai cho ai sắc mặt tốt.
Văn Yến và Lý Tranh tò mò nhìn qua nhìn lại giữa hai người.
Cả hai đều nhớ Kim Việt Trạch từng nói cha mẹ hắn đã qua đời từ lâu, hắn được chú mình nuôi lớn, người chú này hẳn là chỉ Quỷ vương.
Mặc dù Kim Việt Trạch không nói nhiều về hoàn cảnh gia đình mình, nhưng thỉnh thoảng hắn cũng nhắc đến việc khi còn nhỏ chú hắn yêu thương hắn như thế nào, nhưng khi lớn lên, người chú ấy lại trở nên khắt khe hơn với hắn.
Yêu quái và Quỷ tộc đều không thể nhìn ra tuổi tác.
Chỉ xét về ngoại hình, Quỷ vương trông giống như một thanh niên tầm 27-28 tuổi. Không giống như Dung Tiêu có ngũ quan xinh đẹp, y có dáng vẻ và khí chất lạnh lùng, mặt mày sắc sảo, ánh mắt lạnh nhạt, giống như hình tượng của nhân vật khó công lược trong game otome.
Sau khi xác nhận đứa cháu xui xẻo của mình còn nguyên vẹn, trên người không thiếu một miếng thịt nào, Quỷ vương trực tiếp dùng một tay xách Kim Việt Trạch lên trên vai hắn.
Lần này cảm ơn ngươi đã giúp đỡ, ngày mai ta sẽ chuyển nhượng quyền sử dụng hai mỏ khoáng sản cho ngươi," Quỷ vương bệ hạ mặt không biểu tình nói cảm ơn Dung Tiêu, "Giờ ta phải mang tên nhóc không nên thân này về trước."
Kim Việt Trạch lúc này vùng vẫy một cách tuyệt vọng.
"Tôi không về!" Kim Việt Trạch còn bị dây leo trói, chỉ có thể dùng đầu đánh vào người chú mình "Kim Vọng chú bị điên à! Chú thích tìm ai thừa kế ngôi vị Quỷ vương thì tìm, đừng đến làm phiền tôi! Chú thả tôi xuống mau!"
Quỷ vương đã sớm quen với hành vi của hắn, thậm chí không nhướng mày: "Ta khuyên cháu nên tiết kiệm sức lực, tám người thầy đều đang đợi cháu, sợ rằng một lát nữa cháu muốn khóc cũng không được."
Kim Việt Trạch đột nhiên gào thảm thiết hơn.
Thấy không còn có thể lay chuyển được người chú cứng rắn của mình, hắn lập tức đổi mục tiêu, ấm ức nói với Văn Yến: "Văn Yến, mày tìm được loại bạn trai tệ hại gì thế, toàn bóp da'i đồng đội thôi! Nếu biết trước như này thì tao đã không ủng hộ chuyện mày yêu đương rồi, mày như này là yêu sớm!"
Văn Yến hiếm khi cảm thấy áy náy như vậy, cậu sờ chóp mũi, cúi đầu nhìn mũi giày.
Quả thực nếu hôm nay cậu không dẫn Dung Tiêu tới đây thì Kim Việt Trạch vẫn có thể tiếp tục ung dung ở ngoài vòng pháp luật.
Cậu không nhịn được kéo tay áo Dung Tiêu, ý bảo Dung Tiêu nói giúp vài câu.
Dung Tiêu cười lạnh, không cảm thấy mình làm sai chút nào.
Hắn nâng cằm nói với Quỷ vương: "Nhốt thêm hai ngày đi, tốt nhất đừng thả cậu ta ra sớm."
Kim Việt Trạch nhìn hắn bằng ánh mắt như muốn bùng lên ngọn lửa.
Quỷ vương bệ hạ gật đầu, tỏ ý đã tiếp thu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!