Chương 41: Bắt giữ xuyên biên giới

Việc gãi mặt chỉ có thể tránh được nhất thời chứ không thể tránh được mãi mãi.

Bây giờ trong tòa nhà giảng dạy này, ngoại trừ vài người họ và một con ma, không có sinh vật nào khác.

Ánh mắt của Kim Việt Trạch nhìn từ trái sang phải, từ phải sang trái, nhưng lại không nhìn vào Văn Yến và Lý Tranh.

Nhưng Văn Yến và Lý Tranh lại không để hắn đi.

Hai người kia như hổ dữ lao tới, giữ chặt hai bên người hắn: "Nói thật cho tao biết, mày là loại sinh vật nào? Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ bị nghiêm trị."

Kim Việt Trạch dựa vào địa hình hiểm yếu phản kháng: "Tao không muốn, bọn mày nói ra trước đi, bọn mày nói xong thì tao sẽ nói."

Lý Tranh đơn giản nói: "Tao, Lý Tranh, yêu quái, bản thể là một con chim trắng, năm nay 76 tuổi, lớn lên ở nơi toàn là yêu quái."

Văn Yến cũng theo sát nói: "Tao, Văn Yến, nhân loại chân chính, 18 tuổi, tao cũng là người địa phương."

Kim Việt Trạch kinh hãi nhìn Văn Yến: "Mày là người thật à?"

Văn Yến chỉ vào Dung Tiêu phía sau: "Tao đương nhiên là người rồi. Thấy không, đó là hôn phu của tao, anh ấy là yêu quái. Được rồi, đừng ngắt lời, mau nói mày rốt cuộc là cái gì?"

Thấy mình không thể trốn tránh được nữa, Kim Việt Trạch chỉ có thể thú nhận: "Tao quả thực không phải người, cũng không phải yêu quái."

Chủng tộc của hắn kỳ thật rất hiếm, số lượng ít hơn nhiều so với yêu quái, hắn có chút sợ Văn Yến không thể tiếp nhận.

Hắn dừng lại hai giây, nhìn vẻ mặt của hai người, sau đó ngập ngừng nói: "Tao là một Quỷ tộc. Tên thật là Kim Nguyệt Trạch, nghĩa là ánh sáng của mặt trăng. Hai năm trước mới chuyển đến sống ở thế giới loài người."

Văn Yến và Lý Tranh đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Bọn họ đều chú ý đến cách dùng từ của Kim Việt Trạch, là Quỷ tộc chứ không phải quỷ.

Có hai loại cư dân sống ở Quỷ giới.

Một là hồn ma của con người, đang xếp hàng chờ được đầu thai.

Loại còn lại là cư dân bản địa của Quỷ giới. Họ là chủng tộc được sinh ra từ âm khí dưới lòng đất, trên đầu có một chiếc sừng, được gọi là Quỷ tộc. Người cai trị Quỷ tộc là Quỷ vương, có qua lại với Yêu giới.

Văn Yến và Lý Tranh cùng nhau đưa tay ra, ấn đầu Kim Việt Trạch xuống sờ loạn xạ.

"Ấy... quả thực có sừng." Văn Yến sờ vào, đó là một cái sừng nhọn nhỏ, nhưng lại không có làm tay cậu bị thương tay, cậu ngạc nhiên nói, "Hóa ra mày là dân bản địa ở Quỷ giới."

Kim Việt Trạch mặt đỏ bừng, giống như tiểu thư khêu các bị quấy rối hất tay Văn Yến ra.

"Đừng tùy tiện chạm vào, cẩn thận tao tố cáo bọn mày tội quấy rối đấy." Kim Việt Trạch bảo vệ sừng, lùi lại một bước, "Sừng của Quỷ tộc chỉ có người nhà và người yêu mới có thể chạm vào."

Văn Yến bỗng nhiên rút tay lại.

Cậu là người đã có gia đình, sao có thể làm loạn trước mặt vị hôn phu.

"không đúng. Nếu mày là Quỷ tộc thì sao lại chuyển đến đây...." Lý Tranh nhìn hắn một cách kì quái, "Không phải Quỷ tộc luôn không thích giao tiếp với thế giới bên ngoài sao? Họ còn rất ghét ánh mặt trời."

Kim Việt Trạch ôm lấy lưỡi hái của mình, đau khổ nói: "Tao khác với những Quỷ tộc khác, thức ăn dưới lòng đất vừa không ngon vừa nhàm chán, muốn mua chút đồ cũng phải qua trung gian. Tao khó khăn lắm mới có thể chuyển đến nhân gian đó."

Lý do này quả thực quá thuyết phục.

Văn Yến sờ sờ cằm, cảm khái nói: "Vậy may là mày đến Trung Quốc, chứ nếu đến Anh thì mày đã sớm khóc lóc quay về rồi."

Kim Việt Trạch nghe vậy cũng cảm thấy rất có lý.

Dung Tiêu không tham gia vào cuộc thẩm vấn của Lý Tranh và Văn Yến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!