Chương 40: Tiểu Kim bị lộ thân phận

Mặc dù cái gọi là thử nghiệm săn ma này ngay cả bóng một con ma cũng không nhìn thấy, nhưng nó không ảnh hưởng gì đến buổi liên hoan sau đó.

Sau khi ra khỏi cổng trường, ba người đi thẳng đến "Nhà hàng Tiểu Xuân" ở đường bên cạnh, đồ ăn vẫn như mọi khi, nhưng lúc ăn đều có chút lơ đãng.

Văn Yến vẫn đang suy nghĩ về dấu đỏ sáng lên trong lớp học vừa rồi, nếu là màu xanh thì cũng thôi đi, nhưng lại là màu đỏ, điều này chứng tỏ có oán quỷ. Oán quỷ này rất khó giải quyết, nếu làm không tốt có thể gây náo loạn trong trường, kéo theo 1-2 học sinh chết chung cũng không phải là không thể.

Văn Yến tự nhận mình không phải là người có ý chí sắt đá, biết có thể sẽ xảy ra chuyện mà vẫn đứng nhìn.

Cậu cắn cánh gà, bí mật dùng một tay gửi tin nhắn cho Lý Tranh.

"Sau khi Việt Trạch về, chúng ta quay lại lớp học xem thử đi."

Lý Tranh cũng có ý này: "Được, chỉ hai chúng ta thôi à?"

"Chứ mày còn muốn tìm ai nữa?"

Lý Tranh nghĩ nghĩ, quả thật không còn ai, huống chi chỉ là một oán quỷ nhỏ nhoi, không đáng kinh động tới mọi người.

Hai người cùng nhau đặt điện thoại di động xuống im lặng ăn uống, ánh mắt dừng lại trên người Kim Việt Trạch đầy tình thương mến thương. Thực sự không phải bọn họ muốn thành lập một nhóm nhỏ sau lưng Kim Việt Trạch, mà là một người yếu đuối trói gà không chặt như Tiểu Kim đi theo cũng chỉ làm bia đỡ đạn thôi.

Văn Yến gắp cho Kim Việt Trạch một miếng thịt kho tàu: "Ăn nhiều thịt chút, tăng cường sức đề kháng."

Lý Tranh cũng có lòng gắp một cái chân gà, nói: "Ăn nhiều chân gà, tăng cường lực cổ tay."

Kim Việt Trạch: "..."

Hắn nhìn chằm chằm vào đống đồ ăn chất thành núi trong bát, cảm thấy có gì đó không ổn với hai người bạn của mình.

Ăn xong, ba người mỗi người một ngả.

Nhà của Kim Việt Trạch ở hướng khác với họ, Lý Tranh và Văn Yến vẫy tay chào hắn, nhìn thấy bóng lưng hắn biến mất ở sau cột đèn đỏ, hai người liền cất bước chạy về phía cổng trường.

Nhưng vẫn chưa đến chín giờ, trong trường vẫn còn đông người qua lại, học sinh đùa giỡn ầm ĩ trên đường, bất cứ động tĩnh nào cũng sẽ nhanh chóng thu hút sự chú ý.

Hai người chỉ có thể ngồi ở quán trà sữa, đợi trong trường bớt người mới đi vào.

Khi Văn Yến uống hết ly sữa bạc hà đầu tiên, Dung Tiêu vừa lúc gọi điện đến.

Vừa nghe thấy giọng của Dung Tiêu, cậu không khỏi bật cười, mi mắt cong cong, giọng nói cũng trở nên ngọt ngào hơn.

Lý Tranh nhịn không được nổi đầy da gà, yên lặng nhích sang một bên, kiên quyết khẳng định mình không quen biết người này.

Dung Tiêu ở đầu bên kia điện thoại hỏi khi nào Văn Yến sẽ về, có muốn hắn đến đón không. Đường đường là đại lão Yêu giới lại cam tâm làm người lái xe.

Nhưng Văn Yến nhìn ngoài cửa sổ, thấy người đi đường đã dần ít đi, từ chối: "Chỉ sợ là không được."

Cậu hạ giọng kể cho Dung Tiêu nghe mọi chuyện tối nay cũng như kế hoạch của cậu và Lý Tranh.

Dung Tiêu nghe xong cũng không nói cậu nghịch ngợm.

Điểm số gần đây của Văn Yến ở trường học yêu quái đã được gửi đến cho hắn, vẫn nghiền nát mọi người như trước, việc giải quyết một oán quỷ nhỏ nhoi căn bản không thành vấn đề.

Nhưng hắn nghĩ tới thể chất của Văn Yến, từ khi sinh ra đã khiến yêu ma quỷ quái thèm nhỏ dãi, không biết liệu có thu hút thứ gì khác hay không.

"Em đứng yên ở đó, ta lập tức tới," Dung Tiêu nói, "Gửi định vị của em cho ta."

Văn Yến không ngại Dung Tiêu tới đây.

Nhưng bạn tốt của cậu vẫn đang ngồi bên cạnh kìa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!