Chương 39: Thử nghiệm

Văn Yến chỉ ở nhà có một tuần rồi trở về, không phải bố mẹ chê cậu phiền, chỉ là cả hai đều phải đi công tác nên không thể chăm sóc cậu.

Mà ở nơi này, bạn trai đang nóng lòng chờ cậu, giống như dáng vẻ cô dâu nhỏ bị bỏ rơi, vậy nên bố mẹ vừa ra ngoài Văn Yến đã thu dọn hành lý nhỏ rồi quay lại.

Cậu vừa trở về, căn nhà vốn hoang vắng bỗng trở nên náo nhiệt, một người mà ồn cỡ năm người cộng lại, lúc thì nằm trên đùi Dung Tiêu làm nũng, lúc thì cao giọng kêu quản gia đi làm đồ ăn nhẹ.

Cây sồi xanh ngoài sân bị cậu ồn ào đến nỗi rụng lá.

Chỉ có Dung Tiêu bị hormone che mờ con mắt mới thấy cậu dễ thương.

Trong lúc Du Bất Vấn đang cắt hoa quả làm bánh trái cây, hắn liếc nhìn Dung Tiêu với ánh mắt giễu cợt.

Ha, nam nhân với nam yêu quả thực giống hệt nhau, cứ yêu vào là IQ tụt xuống âm vô cực.

"Tối mai em về muộn. Đừng đợi cơm em." Văn Yến dựa vào bên người Dung Tiêu, vừa nói vừa lật truyện tranh. "Câu lạc bộ bọn em có hoạt động, có lẽ sẽ cùng nhau ăn tối."

Dung Tiêu biết bạn tốt của Văn Yến thành lập một câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên, chuyên nghiên cứu các hiện tượng siêu nhiên ở nhiều nơi.

Đối với hắn thì đây chỉ là trò trẻ con. Nếu thực sự nghiên cứu về sinh vật siêu nhiên thì có khi bọn họ sẽ sợ đến mức kêu cha gọi mẹ.

Nhưng thấy Văn Yến vui vẻ, hắn không nói gì nữa, ngược lại chu đáo hỏi: "Có cần ta tài trợ kinh phí không?"

Nếu cần, hắn trực tiếp giúp mua một tòa nhà cũng không phải là không thể.

"Không cần. Vốn dĩ em còn muốn tài trợ đồng chí Tiểu Kim, nhưng hóa ra nó cũng là một đại gia giấu mặt, có rất nhiều tiền."

Văn Yến ban đầu không chú ý nhiều đến "Câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên" này, nghĩ rằng Kim Việt Trạch chỉ nói đùa thôi, ai ngờ hắn thực sự đăng ký được một phòng hoạt động, lại còn trang trí lại phòng học, các thành viên trong câu lạc bộ cũng đều rất thú vị.

Thường xuyên qua lại, mọi người đều đã quen với nhau.

Mặc kệ mấy cái siêu nhiên siêu nhiếc gì đó, hội thảo hai lần một tuần đã dần biến thành buổi liên hoan câu lạc bộ.

"Hơn nữa hôm nay Việt Trạch rất thần bí, nó bảo muốn cho bọn em xem hiện tượng siêu nhiên real, chỉ gọi em với Lý Tranh đến." Cậu lật một trang sạch, không để ý nói. "Nếu nó dám lấy bút ra chơi trò bút tiên, em sẽ đánh nó cho đến khi nó gọi ba  mới thôi "

Hai người trò chuyện cho đến khi Du Bất Vấn gọi ăn tối mới lần lượt bước xuống ghế sofa.

Nhịp sống không khác gì hai ông lão về hưu.

Trong bữa tối, Du Bất Vấn mấy lần muốn phát biểu ý kiến, bởi vì đã gần nửa tháng Dung Tiêu không đến Cục Quản lý yêu quái, rất có phong thái "từ đây đế vương chẳng thiết triều".

Nhưng sau đó nghĩ lại, nếu Dung Tiêu không đến Cục Quản lý yêu quái thì người lo lắng nên là Tề Không mới phải, vậy hắn lo làm cái gì?

Vì vậy lại yên lặng nuốt lời muốn nói xuống.

Chớp mắt đã đến buổi tối ngày hôm sau.

Văn Yến và Lý Tranh trực tiếp đến phòng hoạt động của họ. Bởi vì Kim Việt Trạch đã lén lút nói "thiên cơ bất khả lộ" nên hôm nay trong phòng học chỉ có ba người.

Kim Việt Trạch đã đợi họ trong phòng học.

Bây giờ đã là chạng vạng, trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh hoàng hôn như màu máu chiếu vào qua cửa sổ.

Chạng vạng còn được gọi là thời khắc gặp ma.

Kim Việt Trạch ngồi bên cửa sổ, được ánh hoàng hôn bao quanh, toàn bộ đường nét trên khuôn mặt trở nên có chút ma mị khó đoán.

So với sự kiện siêu nhiên, hắn trông còn giống ma hơn.

Văn Yến không hề mắc chiêu này, ngồi xuống bên cạnh Kim Việt Trạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!