Văn Yến đời này chưa từng làm chuyện xấu gì. Quá lắm cũng chỉ là trèo tường trốn học với Lý Tranh, nhưng mà hai bé học sinh ngoan cho dù trốn học cũng không biết phải làm gì, cuối cùng đành đến quán trà sữa chơi cờ tướng cả buổi chiều.
Nhưng hôm nay đêm khuya tĩnh lặng, cậu lại nhân lúc bố mẹ và bảo mẫu đang ngủ, trước cửa biệt thự còn có bảo vệ, cậu lại lén lút cho Dung Tiêu vào, vụng trộm với trai.
Mức độ làm chuyện xấu một phát tăng lên năm bậc.
Tôi xin lỗi tôi khốn nạn quá. Cậu vẻ mặt nghiêm túc nghĩ thầm.
Sau đó cậu xoay người nhào vào trong vòng tay của Dung Tiêu.
"Dì thường đánh thức em lúc chín giờ, ngày mai anh về sớm một chút," cậu nói với Dung Tiêu, "Mặc dù bố mẹ em tương đối dễ tiếp thu, nhưng việc tìm thấy một yêu quái nam trên giường em vào sáng sớm như vậy vẫn là quá k. ích th. ích."
Dung Tiêu chẳng sao cả mà đồng ý.
Sự chú ý của hắn không chỉ đặt trên người Văn Yến, mà còn ở căn phòng rộng rãi này. Hắn biết Văn Yến năm 5 tuổi đã cùng cha mẹ chuyển đến đây, mười ba năm sau đó đều lớn lên ở chỗ này. Mỗi tấc ở đây đều khắc ghi dấu ấn của Văn Yến, nơi nơi đều là hơi thở của Văn Yến.
Vì vậy hắn không khỏi nhìn kỹ hơn, nghĩ tới Văn Yến trước khi quen biết hắn đã trải qua cuộc sống như thế nào.
Đồ đạc trong phòng rất đơn giản và trang nhã, nhưng có hơi mềm mại so với con trai. Giấy dán tường màu xanh lam, nội thất màu xám bạc, trong góc có một chiếc ghế sofa kê đầy đệm, bên dưới còn có một tấm thảm lông xù, trên giá sách bày rất nhiều sách và tượng, cùng với rất nhiều tấm ảnh chụp từ nhỏ đến lớn của Văn Yến trong mười mấy năm qua, các bức ảnh đều được khung ảnh bằng thủy tinh bảo vệ.
Trong lúc Dung Tiêu đang đánh giá, Văn Yến cũng hiếm khi im lặng, cậu chạm vào ngón đeo nhẫn trên tay trái của Dung Tiêu, có chút buồn ngủ, nhưng lại không nỡ ngủ, trên môi nở nụ cười.
Dung Tiêu rất nhanh đã nhận ra, hỏi cậu: "Sao em cứ chạm vào ngón tay của ta hoài vậy?"
Hắn cho rằng Văn Yến giống như một đứa trẻ, khi ngủ luôn thích ôm thứ gì đó.
Văn Yến nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng, không biết là vì tình cảm triền miên hay chỉ đơn giản là buồn ngủ.
Nhưng giọng nói của Văn Yến quả thực vừa mềm vừa nhẹ, trêu chọc Dung Tiêu hết lần này đến lần khác.
"Có phải anh đã sớm quên lần đầu tiên gặp nhau em đã nói gì đúng không?" Văn Yến không chút uy nghiêm tra hỏi.
Dung Tiêu quả thực đã quên mất, mãi đến khi Văn Yến ám chỉ mà chạm vào ngón đeo nhẫn của mình thì hắn mới nhớ ra.
Khi Văn Yến gặp hắn lần đầu tiên, cậu đã nói trên ngón tay của hai người có một sợi chỉ đỏ. Vốn dĩ nó chỉ xuất hiện trên tay Văn Yến, nhưng vừa nhìn thấy hắn, sợi tờ hồng đã tự động quấn lên.
Hắn lúc ấy nghe tai này lọt tai kia, chỉ cho rằng đó là do Văn Yến thuận mồm bịa ra, chỉ là một thủ đoạn nhỏ để theo đuổi người khác, không có gì nghiêm trọng.
Vì hắn chẳng thấy gì trên tay mình cả.
Nhưng vào lúc này, tâm tình của Dung Tiêu có chút thay đổi.
Hắn hỏi: "Trên tay chúng ta chẳng lẽ thực sự có tơ hồng à?"
Văn Yến ngáp một cái, giọng nói trở nên có chút mơ hồ.
Cậu tìm một vị trí thoải mái hơn trong vòng tay Dung Tiêu, chậm rãi nói: "Có chứ, em lừa anh làm gì? Hơn nữa ngày ấy khi anh dẫn em đến hẻm núi hẹn hò, sợi tơ hồng này đã sáng lên, lúc anh tỏ tình với em, sợi tơ hồng này cũng sáng lên, vừa rồi em sờ tay anh là vì chỗ sợi tơ hồng buộc vào ngón tay em trở nên rất nóng."
Cậu gắng sức đưa ngón tay ra trước mắt Dung Tiêu, dùng ngón cái vẽ một vòng tròn nhỏ ở gốc ngón đeo nhẫn, "Ở đây này, em không nói dối anh đâu."
Nhưng Dung Tiêu nhìn đi nhìn lại, dưới ánh đèn trong phòng, hắn chỉ có thể nhìn thấy làn da trắng nõn và mềm mại của Văn Yến.
Không có bóng dáng của tơ hồng.
Nhưng trong lòng hắn lại nhịn không được mà tin tưởng lời Văn Yến nói.
Có lẽ thật sự có sợi tơ hồng, trời xui đất khiến mà buộc vào ngón tay hắn và Văn Yến.
Văn Yến nói xong thì không nhịn được nữa, lúc này thật sự cậu sắp gục rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!