Chương 37: Hẹn hò lúc nửa đêm

Kiều San và Văn Lạc Giang nhất thời không kịp phản ứng, hai mặt nhìn nhau.

Từ "con dâu" này lập tức khiến họ hiểu lầm, không liên tưởng đến Dung Tiêu, chỉ nghĩ rằng con trai mình bén rễ tình, thích một cô gái nhà nào đó, nhưng nghĩ lại thì Văn Yến đã sớm come out, cho dù thích cũng sẽ thích nam.

Nếu là trước đây, với tính cách cưng chiều con cái của bọn họ thì Văn Yến thích ai cũng được, họ nhất định sẽ mở rộng vòng tay chào đón.

Nhưng bây giờ...

Dù Văn Yến có nói gì thì cậu và Dung Tiêu cũng đã đính hôn.

Bọn họ cũng khá khó hiểu, lần trước Văn Yến còn một câu Dung Tiêu, hai câu cũng Dung Tiêu, sao vừa mới ra ngoài lại yêu người khác chứ?

Nhưng bọn họ còn chưa kịp hỏi, Văn Yến đã không giấu được vui vẻ tiếp tục nói: "Dung Tiêu và con lần này thật sự ở bên nhau, hai ngày trước anh ấy đã tỏ tình với con, thậm chí còn cầu hôn con."

Văn Yến nghĩ tới đây, lúm đồng tiền trên má muốn giấu cũng không giấu nổi, nói: "Cho nên cha mẹ không cần lo lắng về việc sau khi trưởng thành có hủy bỏ hôn ước hay không. Con và Dung Tiêu bây giờ đã ổn định rồi, tụi con sẽ đính hôn."

Lúc này Kiều San và Văn Lạc Giang mới hiểu.

"Con dâu" mà Văn Yến nhắc đến không ai khác chính là Dung tiên sinh mà ngày nào cậu cũng treo trên miệng.

Nhưng điều này đối với họ còn ngạc nhiên hơn việc Văn Yến yêu người khác.

Không phải là họ chê gì con mình, tuy rằng trong mắt họ Văn Yến rất tốt, nhưng nói trắng ra, Văn Yến chỉ là một người bình thường, cho dù cậu xinh đẹp, nhưng với địa vị của Dung Tiêu thì bên cạnh hắn nào thiếu gì mỹ nhân?

Hơn nữa, hai người chênh lệch tuổi tác quá lớn, nghĩ như nào cũng thấy không môn đăng hộ đối?

"Cục cưng à, có phải con mơ thấy Dung tiên sinh tỏ tình với con không? Vậy không thể coi đó là thật được," Kiều San ánh mắt phức tạp, sờ sờ trán Văn Yến, "Hoặc là do hai ngày nay con bị ốm rồi."

Văn Yến không vui nói: "Gì chứ, mẹ không tin con à?"

Kiều San và Văn Lạc Giang đồng loạt gật đầu.

Đúng, bọn họ không tin thật.

Văn Yến không nói nên lời, có chút suy sụp.

Nhưng cậu lau mặt, kiên cường tiếp tục giải thích.

Cậu khoe chiếc vòng trên tay, lấy chiếc nhẫn trên cổ ra, còn kể mấy ngày nay cậu với Dung Tiêu quấn quýt thế nào.

Phải đến khi cậu giải thích đến khô cả họng thì cha mẹ cậu mới chịu tin chuyện này.

Kiều San và Văn Lạc Giang ngơ ngác nhìn con ruột của mình.

Họ biết rằng con trai mình rất được mọi người yêu mến.

Nhưng không ngờ ngay cả yêu quái cũng yêu mến cậu như vậy.

"Vậy, chúng ta nên làm gì tiếp theo bây giờ?" Kiều San có chút khẩn trương. Mặc dù bà và Văn Lạc Giang tung hoành ngang dọc trên thương trường, nhưng đây là lần đầu tiên có yêu quái từ trên trời rơi xuống làm con dâu họ. "Có phải bây giờ mẹ nên chuẩn bị sính lễ không? Có phải chuẩn bị thêm tiền mừng không?"

Văn Yến cười thành tiếng.

Cậu xua tay, nghĩ đến cảnh tượng đó đột nhiên cảm thấy có chút thú vị.

"Không cần, con chỉ nói cho ba mẹ trước để hai người chuẩn bị tinh thần thôi." Văn Yến đã sớm tính toán trong lòng: "Việc kết hôn phải đợi đến khi con trưởng thành, nhưng Tết Nguyên đán sắp đến rồi, con muốn dẫn anh ấy về nhà mình ăn Tết."

Cậu vẫn chưa nói với Dung Tiêu chuyện này, nhưng cậu tin chắc Dung Tiêu sẽ không từ chối.

Thay vào đó thì cha mẹ cậu cần thời gian để chuẩn bị tinh thần hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!