Tàu đến ga vào lúc nửa đêm, ngẩng cao đầu lên có thể thấy bầu trời đầy sao, ngày mai sẽ là một ngày thời tiết tốt.
Họ vẫn ra khỏi quán bar Hoa Hồng. Trời đã khuya, trong quán bar có vài yêu quái ngồi thành từng nhóm nhỏ, một số có đuôi dài, có vẻ như đang thực sự mở cửa kinh doanh.
Khi họ trở về nhà, sân nhà vẫn là dáng vẻ như trước khi họ rời đi, trong sân hoa cỏ tươi tốt, cá vẫy đuôi trong ao, trong không khí thoang thoảng mùi thơm.
Sau khi vào nhà, họ không cần phải làm gì đèn trong phòng đã tự bật sáng, xua tan bóng tối xung quanh.
Văn Yến ngồi ở trên sô pha thở dài, chân thành cảm thấy ở nhà vẫn thoải mái hơn, phủ thành chủ thành phố Ảnh Sơn tuy không tệ nhưng lại là lãnh thổ của yêu quái và có rất nhiều yêu quái.
Du Bất Vấn giúp cậu mang hành lý vào, Dung Tiêu đi tới kéo cậu đứng dậy, giục cậu: "Đi tắm trước đi."
"Không, em nằm thêm một lát thôi." Văn Yến đẩy người xuống, cố gắng bám chặt vào sofa.
Nhưng cũng vô dụng, thêm mười người nữa cũng không phải là đối thủ của Dung Tiêu, Dung Tiêu dễ dàng bế cậu lên tầng hai rồi nhét cậu vào phòng tắm.
Văn Yến sau khi tắm rửa xong đi ra, mệt nhọc khi đi đường đã không còn nữa, nhưng lại quên mang theo đồ ngủ, chỉ có thể choàng đại một chiếc khăn tắm to.
Cậu mở tủ ra, lướt qua một loạt các bộ đồ ngủ bằng cotton nguyên chất trước mặt rồi nhìn dãy "đồ ngủ gợi cảm" mà cậu đã xếp sang một bên.
Kể từ khi màn dụ dỗ vụng về đó thất bại, cậu chưa bao giờ mặc mấy bộ quần áo này trước mặt Dung Tiêu.
Nhưng bây giờ......
Quần áo mua rồi thì không thể lãng phí ×2
Văn Yến vẻ mặt nghiêm túc nhìn tủ quần áo, không nói gì, lấy ra bộ đồ ngủ màu xanh hình con công có dây hở lưng.
Mười phút sau, có tiếng gõ cửa phòng ngủ Dung Tiêu.
Dung Tiêu đang đọc thông tin từ Cục quản lý yêu quái, nghe thấy tiếng gõ cửa liền biết là Văn Yến, vừa mở cửa liền nhìn thấy Văn Yến đứng ở bên ngoài ôm một cái gối nhỏ, tựa cằm lên gối, háo hức nhìn hắn.
Dung Tiêu đột nhiên cảm thấy không ổn, hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
Văn Yến cười ngây thơ nhìn Dung Tiêu.
"Em muốn ngủ với anh."
Dung Tiêu nhướng mày.
Nhưng Văn Yến không cho hắn cơ hội từ chối, lập tức nói ra lý do mà cậu đã chuẩn bị sẵn: "Em vừa nhắm mắt lại liền nhớ tới khi Chu Yểm bắt cóc em, em rất sợ hãi, hơn nữa em đã quen sống với anh rồi."
Cậu bắt đầu chém gió chém bão, mặc dù bị bắt cóc không phải là một chuyện tốt, nhưng thần kinh vững vàng của cậu căn bản không để lại bất kỳ bóng tối tâm lý nào.
Nhưng cậu không cần ai dạy cũng biết cách chọc vào điểm yếu của Dung Hiểu.
Quả nhiên, vẻ mặt Dung Tiêu dao động, buông bàn tay đang nắm lấy khung cửa ra.
Hồ ly nhỏ trong lòng Văn Yến kiêu ngạo vẫy đuôi, không ngừng hỏi: "Rốt cuộc anh có cho em vào không? Em muốn ngủ với vị hôn phu của mình thì có gì sai?"
Dung Tiêu đau đầu nhíu mày, từng bước lui về phía sau, yên lặng tránh đường.
Kế hoạch thành công ~
Văn Yến giơ cao cái đuôi nhỏ lên, vênh váo đi vào, cực kì huênh hoang, lão yêu quái sống được vạn năm thì sao? Không phải vẫn nằm gọn trong tay cậu à?
Sau khi bước vào, Dung Tiêu phát hiện ra sau bộ đồ ngủ màu xanh hình con công mà cậu đang mặc có thiết kế đặc biệt. Toàn bộ phần lưng khoét rỗng kéo dài đến tận thắt lưng, qua lớp lụa hai bên để lộ ra xương bướm mảnh mai và đôi chân thon dài trắng nõn.
Văn Yến đặt chiếc gối nhỏ mang theo lên giường, tự giác rúc vào trong chăn, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, ánh mắt sáng ngời vẫy tay với Dung Tiêu: "Anh cũng mau đi ngủ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!