Văn Yến đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh Dung Tiêu tỏ tình với mình, dù là vào một buổi tối bình thường, ngồi trong sân tận hưởng không khí mát mẻ hỏi cậu có đồng ý hay không thôi, cậu chắc chắn cũng sẽ đồng ý không do dự.
Nhưng trong tưởng tượng của cậu nhất định không giống như bây giờ, đầu tóc rối bù như tổ chim, mặc đồ ngủ, mặt thì chưa rửa.
Vì vậy, dù tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cậu vẫn không dám hành động liều lĩnh, thậm chí còn nghi ngờ rằng mình vẫn chưa tỉnh ngủ, đây chỉ là một giấc mơ của cậu mà thôi.
Văn Yến không tin vào chuyện ma quỷ, liền lén véo má mình, dùng một chút lực, khiến cậu đau đến suýt khóc.
Dung Tiêu thấy cậu nhéo mình, nhướng mày hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
Phản ứng của Văn Yến hoàn toàn khác với dự đoán của hắn.
Văn Yến che mặt, yếu ớt trả lời: "Em còn tưởng là mình đang nằm mơ..."
Kết quả là đau thật.
Nhưng vì không phải mơ nên bông hoa Dung Tiêu đặt trên tay cậu cũng là thật sự tồn tại, cũng có nghĩa tất cả những điều này đều là sự thật.
Yêu quái trước mặt vừa mới chính miệng tỏ tình với cậu, biến cậu thành của hắn.
Văn Yến hưng phấn đến mức lắp bắp nói: "Sao đột nhiên… anh, không phải hai ngày trước anh còn muốn quỵt nợ à?"
Đêm qua khi cậu ép hỏi Dung Tiêu, Dung Tiêu vẫn còn lảng tránh, không chịu đối mặt với cậu. Tại sao khi cậu tỉnh dậy thế giới lại thay đổi?
Chẳng lẽ trong lúc cậu không biết người ngoài hành tinh đã đến tấn công trái đất rồi sao?
Dung Tiêu đưa tay v. uốt ve đôi môi mềm mại của Văn Yến, tràn đầy hàm ý nhắc nhở cậu chuyện gì đã xảy ra trên chiếc giường này tối qua.
"Hôm qua em uy hiếp ta, nói nếu ta không thừa nhận tình cảm của mình thì em sẽ dọn ra ngoài," Dung Tiêu nhẹ giọng nói, "Ta suy nghĩ cả đêm, phát hiện chấp nhận bị em uy hiếp, vậy nên mới đến tỏ tình với em."
Văn Yến hiểu ra, điều này nghĩa là hắn đã đầu hàng cậu.
Cậu không khỏi bật cười, lúm đồng tiền mơ hồ hiện ra, nhìn rất ngọt ngào.
Cậu tin lời Dung Tiêu.
Cậu đã nói gì nào, Dung Tiêu đã thích cậu từ lâu, chẳng qua lão yêu quái da mặt mỏng, ngại không dám nói ra, dùng một chút thủ đoạn đã ép được hắn.
Cậu vỗ đùi tỏ vẻ hối hận: "Nếu biết chiêu này hiệu quả như vậy thì tháng trước em đã chuyển nhà rồi!"
Nhưng bây giờ vẫn chưa quá muộn.
Văn Yến nhìn khuôn mặt xinh đẹp không gì sánh được của bạn trai, trong lòng cảm thấy rất tự hào. Cậu mới mười tám tuổi, còn rất trẻ, có rất nhiều thời gian để ở bên Dung Tiêu.
Lần này Dung Tiêu không thể quỵt nợ nữa, cậu là người yêu mà Dung Tiêu đã chính miệng thừa nhận. Cuối cùng, cái danh vị hôn phu của cậu không còn do Cục Quản lý yêu quái áp đặt nữa, mà là đúng tình hợp lý.
Nhưng cậu vẫn muốn vòi vĩnh Dung Tiêu thêm một chút, rất có dáng vẻ cậy sủng sinh kiêu hỏi: "Với quan hệ hiện tại của chúng ta, anh tỏ tình thì coi như là cầu hôn phải không?"
Dung Tiêu không biết mình định làm gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy Văn Yến nói có lý.
"Đúng vậy."
Văn Yến hất cằm, càng kiêu ngạo nói: "Người khác đều cầu hôn bằng nhẫn, anh chỉ dùng một bông hoa mà đã muốn lừa em? Nhẫn kim cương của em đâu?"
Cậu chỉ muốn làm nũng với Dung Tiêu mà thôi.
Nhưng cậu tính toán kỹ càng lại quên mất rằng đối diện với cậu không phải là một con người bình thường, mà là đại lão có sức chiến đấu mạnh nhất Yêu giới.
Nghe vậy, Dung Tiêu cảm thấy chuyện này rất dễ giải quyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!