Chương 31: Tình yêu nồng nhiệt

Trong cuộc bầu cử thành chủ năm nay, nguyên thành chủ Thanh Tử Huyền tiếp tục được bầu. Mặc dù trong những năm nắm quyền không lập được nhiều thành tựu to lớn nhưng không làm gì sai, hơn nữa ông có mối quan hệ tốt với các tộc trưởng khác nên không có ai phản đối.

Chỉ là lễ hội Vũ Thần luôn là lúc sôi động nhất trong hai trăm năm qua, năm nay, tộc Chu Yểm vì phạm tội mà bị trục xuất, không thể xuất hiện trong lễ hội Vũ Thần, số người tham gia cũng vì vậy mà giảm đi 1 phần 4, ngay cả xương cốt của tổ tiên Chu Yểm cũng bị Dung Tiêu phá hủy, trên tế đàn chỉ còn lại ba bộ xương màu đồng cổ.

Ba tộc còn lại tuy không có quan hệ sâu sắc với Chu Yểm, nhưng khi nhìn thấy góc trống của tế đàn, nụ cười trên mặt họ cũng trở nên gượng ép, không ai còn tâm trạng thưởng thức ca hát, nhảy múa và nghi thức cầu nguyện.

Lễ hội Vũ Thần lần đầu tiên vắng vẻ đến thế, ngay cả thủ tục đã chuẩn bị tốt cũng bị đơn giản hóa đi rất nhiều.

Văn Yến và Dung Tiêu cùng nhau ngồi ở vị trí cao, rất nhanh liền cảm thấy nhàm chán.

Hôm nay là lễ kỷ niệm, với tư cách là hôn phu của Dung Tiêu, cậu cũng được coi là khách quý, sáng sớm cậu đã bị kéo đi tắm rửa thay quần áo, là quần áo đặc biệt may để tham gia lễ hội, mặc vào quả thực cũng rất đẹp. Màu đỏ thắm sang trọng rất hợp với cậu, tơ vàng thêu hoa thược dược sống động như thật, mỗi tội do cậu còn trẻ nên trông có chút trẻ con.

Cậu có thể cảm nhận được hôm nay có rất nhiều ánh mắt đang dõi theo mình, dù sao tộc Chu Yểm cũng vì bắt cóc cậu mà phạm tội, Dung Tiêu cũng vì cậu mà tức giận.

Văn Yến nghĩ, mặc dù cậu là nạn nhân, nhưng trong mắt người dân Ảnh Sơn, cái danh yêu phi của cậu có lẽ đã được xác thực rồi.

"Cậu chán à?"

Dung Tiêu có lẽ cũng nhận ra cậu đang ngẩn người, quay đầu nhẹ giọng hỏi cậu.

"Không có," Văn Yến thành thật nói, "Chủ yếu là ngồi một chỗ không có việc gì làm."

"Một lát nữa là kết thúc. Không chỉ cậu mà hầu hết yêu quái ở đây đều muốn trở về càng sớm càng tốt," Dung Tiêu nhếch môi, "Bọn họ chắc chắn không muốn nhìn thấy ta."

Văn Yến suy nghĩ hai giây mới hiểu được ý của Dung Tiêu.

Nhưng Dung Tiêu nói đúng, so với thường lệ tiệc tùng đến khuya, năm nay sau khi hoàn thành thủ tục, thành chủ liền nóng lòng muốn tuyên bố tiệc mừng đã kết thúc, nhìn qua còn muốn về hơn bất kì ai. 

Vào cuối buổi lễ, tộc Loan Điểu tặng mọi người có mặt loại linh tửu đặc sản của Ảnh Sơn, loại linh tửu này được coi là quý giá, nó đã được chuẩn bị từ lễ mừng Vũ Thần lần trước, không thể tìm được ở nơi khác đâu.

Văn Yến đương nhiên cũng có.

Linh tửu được đựng trong một chiếc chén nhỏ màu ngọc bích, màu trong veo, không có mùi rượu, ngược lại có mùi thơm trái cây ngọt ngào, Văn Yến nếm thử một ngụm, phát hiện thật sự không giống rượu mà giống như nước đường ngọt ngào, bởi vậy liền tự tin uống cạn.

Ban đầu Dung Tiêu không quan tâm, linh tửu của Ảnh Sơn không có hại cho con người, nhưng phải đến khi ly rượu rỗng bị lấy đi, Văn Yến nói với hắn rằng rượu khá ngon, Dung Tiêu mới đột nhiên nhớ ra rượu này có tác dụng phụ.

Tác dụng phụ này không là gì đối với yêu quái, nhưng lại khó giải quyết đối với con người.

Hắn lập tức cau mày nhìn Văn Yến, phát hiện Văn Yến vẫn ổn, thậm chí còn rất tỉnh táo, mặt không đỏ, không có chút ảnh hưởng nào.

"Sao vậy? Trên mặt em có dính gì à?" Văn Yến chú ý tới ánh mắt của hắn, giơ tay lau mặt mình.

"Không có gì."

Dung Tiêu cũng không nói nhiều, Văn Yến không sao có lẽ là do thể chất đặc biệt của cậu nên linh tửu không có tác dụng.

Lễ hội được chờ đợi từ lâu qua loa kết thúc, trời vừa mới tối, Văn Yến theo Dung Tiêu trở về phủ thành chủ, Du Bất Vấn đã thu dọn hành lý, chuẩn bị ngày mai sẽ về.

Văn Yến phát hiện mình cũng có chút nhớ nhà, mặc dù ra ngoài mấy ngày gặp được rất nhiều chuyện thú vị, hơn nữa còn gặp một chuyện nhớ đời, nhưng vẫn không thoải mái bằng ở nhà.

Cậu không chỉ muốn quay về gặp bố mẹ mà còn muốn trở về sân nhà luôn tràn ngập hoa cỏ của Dung Tiêu.

Nghĩ kỹ thì cậu mới ở nhà Dung Tiêu được mấy tháng, nhưng đã có cảm giác thân thuộc với nơi đây, cậu rất thích sân của Dung Tiêu, nơi đây cây cối tươi tốt quanh năm, còn thích những chiếc ghế sô pha đặt cạnh cửa sổ sát đất, Dung Tiêu sẽ đọc sách ở đó, còn cậu sẽ ngồi cạnh làm bài tập, Du Bất Vấn thì nướng bánh trong bếp.

Trong không khí thoang thoảng hương thơm ngọt ngào, ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào, trong phòng tràn ngập ánh sáng, rõ ràng chỉ là một ngày bình thường nhưng lại khiến người ta cảm thấy yên tĩnh và vui vẻ.

Tắm rửa xong, cậu liền đi thu dọn những món đặc sản mình mua rồi phân loại theo người mà cậu muốn tặng.

Khi cậu quay lại lần nữa thì đã thấy Dung Tiêu ngồi trên giường vẫy tay với mình. Cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Dung Tiêu đã kéo cậu ngồi vào lòng, mái tóc cậu mới gội còn chưa khô. nước từ đuôi tóc rơi xuống bộ đồ ngủ của Dung Tiêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!