Chương 3: Chuyển nhà

Mặc dù Văn Yến đã chủ động nói ngày mai có thể chuyển đến, nhưng Kiều San và quản gia thương lượng, ba ngày sau chuyển đến sẽ thích hợp hơn, dù sao cũng phải dành thời gian để thu dọn đồ đạc.

Sau đó Kiều San và Văn Lạc Giang lịch sự rời đi.

Sau khi họ một lần nữa chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của Dung tiên sinh thì kéo đứa con trai không khiến người khác bớt lo được nhà mình đi.

Văn Yến không phản kháng, dù sao vịt chín rồi cũng không bay được, cậu sắp chuyển đến, còn lo mình không có thời gian ở cùng Dung Tiêu sao?

Cậu theo ba mẹ quay lại xe, băng qua bãi cỏ trong sân, khi quay người lại, cậu nhìn thấy Dung Tiêu đang ở sau cửa sổ nhìn mình, ánh hoàng hôn chiếu xuống khiến khuôn mặt Dung Tiêu có chút hư ảo, nhưng vẫn đẹp đến nghẹt thở.

Cậu lập tức bắn tim về phía Dung Tiêu: "Saranghaeyo~"

Nhưng mới bắn được một giây, cậu đã bị ba mình đá vào xe.

Dung Tiêu ở sau cửa sổ nhíu mày khó hiểu, ngón trỏ và ngón cái miết lại với nhau, hỏi quản gia: "Cái đó nghĩa là gì?"

Quản gia tận tâm giải thích nghi ngờ của chủ nhân: "Cậu ấy đang nói yêu ngài."

Dung Tiêu: "............"

Con người bây giờ thực đúng là tự do không bị gò bó.

?

Khi chiếc xe cuối cùng cũng rời khỏi cổng lớn tiểu khu, Kiều San và Văn Lạc Giang cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Hai người căng thẳng suốt cả buổi chiều, không chỉ vì lo lắng cho con trai mình mà còn vì toàn bộ khu vực này tràn ngập khí tức của Yêu tộc, rất khó để hai người bình thường như họ có thể chịu đựng được.

Nhưng Văn Yến lại không hề bị ảnh hưởng, vẫn nói chuyện hăng say hơn bất kì ai.

Kiều San liếc nhìn con trai mình qua gương chiếu hậu, phát hiện Văn Yến vẫn đang cười vui vẻ, khóe miệng chưa từng hạ xuống.

Đột nhiên bà cảm thấy lo lắng.

Vừa nãy Văn Yến một khóc hai giãy bà lo lắng, bây giờ Văn Yến vui vẻ, bà lại càng lo lắng hơn.

Nào có ai chỉ vừa gặp mặt đã vội vàng cầu hôn?

Kiều San gõ cửa kính để thu hút sự chú ý của người ngồi ghế sau, bắt đầu nhắc lại chuyện cũ, "Văn Tiểu Yến, con có phải nên giải thích với mẹ một chút, vừa nãy ai là người hô hôn nhân phong kiến ​​không hạnh phúc? Lại là ai vừa gặp mặt người ta đã bị câu mất hồn rồi cầu hôn ngay tại chỗ?"

Văn Lạc Giang cũng đúng lúc cười lạnh một tiếng.

Mạng nhỏ của con trai đã được cứu khiến cho ông một lần nữa thả lỏng, vì vậy bèn nhiệt tình gia nhập hàng ngũ cười nhạo.

Văn Yến cảm thấy cha mẹ cậu thực sự không thân thiện. Một giây trước còn coi cậu như báu vật, sẵn sàng làm mọi thứ vì cậu, thế mà vừa quay đầu đã hùa nhau cười nhạo cậu.

"Làm sao con biết mũi tên của thần Cupid bắn loạn khắp nơi, hôm nay lại bắn trúng người con chứ?" Văn Yến đặt điện thoại di động xuống, bắt đầu giải thích sự thật với ba mẹ cậu, "Hai người cũng nhìn thấy bộ dáng của Dung Tiêu rồi đấy, hai người tự hỏi lòng mình xem thiếu nam mơ mộng nào thấy hắn mà không đổ gục chứ? Nếu con mà biết ba mẹ giới thiệu cho con một người đẹp như vậy thì chẳng cần hai người trói, con sẽ tự mình xách quần chạy lẹ tới."

Kiều San bị hỏi đến không nói nên lời.

Bà lại nhìn Văn Yên, trong lòng lặng lẽ thở dài.

Cái tật mê nhan sắc này rốt cuộc là di truyền từ ai vậy?

Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có thể là từ Văn Lạc Giang.

Bà không khỏi trừng mắt nhìn Văn Lạc Giang.

Văn Lạc Giang lại nhẹ nhàng vỗ vỗ tay bà, thân là một người cha, ông rất hiểu nỗi lo lắng của Kiều San.

Nhưng họ không thể làm gì được. Đây là số mệnh của chính Văn Yến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!