Chương 29: Hôn

Sau khi giải quyết xong chuyện của tộc Chu Yểm, Dung Tiêu quay lại với Văn Yến.

Khi cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại, sự hối hả và nhộn nhịp của thế giới bên ngoài dường như bị ngăn cách. Bên trong cánh cửa là một thế giới yên tĩnh và nhẹ nhàng khác.

Ngay cả Du Bất Vấn cũng bị hắn đuổi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hắn và Văn Yến.

Dung Tiêu vừa mới dùng kiếm chém đứt nền tảng của tộc Chu Yểm ở Nghị Sự Đường tựa như một tên bạo chúa độc ác và tàn nhẫn, nhưng giờ đây khi ngồi bên giường Văn Yến, hắn lại thu lại toàn bộ sát khi, thay một bộ trường bào màu nhạt sạch sẽ, rũ mi mắt, bình tĩnh ôn hòa.

Văn Yến còn chưa tỉnh lại, ngoan ngoãn ngủ ở trên giường, hoàn toàn không biết thế giới bên ngoài vì mình mà rúng động cỡ nào.

Dung Tiêu nhéo cổ tay gầy gò của Văn Yến, nơi đó chỉ còn lại sợi dây màu đỏ, viên lưu li mà hắn đưa cho Văn Yến đã không còn nữa, nếu Văn Yến có thể bóp vỡ hạt ngọc này sớm hơn một chút thì hắn đã không tới muộn như vậy.

Nên làm cái gì đó để Văn Yến tự vệ, tốt nhất là cho mấy màu rực rỡ một chút, rất hợp với làn da của Văn Yến, Dung Tiêu nghĩ.

Nhưng hắn v. uốt ve cổ tay Văn Yến, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không yên tâm, hắn cảm thấy tốt nhất là làm một cái túi rồi bỏ Văn Yến vào trong đó sẽ an toàn hơn.

Hắn không thể không thừa nhận, hắn sợ mất đi Văn Yến.

Mấy ngàn năm qua, hắn đã chứng kiến ​​rất nhiều cảnh tượng tàn khốc, những lần máu chảy thành sông cũng trải qua vô số.

Nhưng chưa từng dao động như bây giờ.

Văn Yển thực sự khổ.

Nhưng yêu quái nào trong Cục Quản lý yêu quái không khổ? Ngay cả Du Bất Vấn cũng từng có lúc mạng sống treo trên đầu sợi tơ.

Nhưng chỉ có hôm nay là hắn mất bình tĩnh, bề ngoài trông có vẻ bình thản, nhưng bên trong lại cảm thấy như bị ai đó cắt đứt một mảnh trái tim mình.

Nếu không phải luật của Cục Quản yêu quái ngăn cản, có lẽ hắn đã gi. ết ch. ết toàn bộ tộc Chu Yểm ngay tại chỗ, khiến cho bọn họ vĩnh viễn không được siêu sinh.

Sự căm ghét và giận dữ này khiến ngay cả hắn cũng cảm thấy sợ hãi.

Dung Tiêu càng nghĩ càng thấy khó chịu, hắn biết bản thân đã vượt quá giới hạn với Văn Yến.

Vượt xa khoảng cách lẽ ra hắn phải giữ.  

Tuy nhiên, phiền toái nhất là lúc này hắn biết việc này đã vượt quá giới hạn, nhưng hắn lại không biết phải làm sao với Văn Yến bây giờ.

?  

Văn Yến hôn mê đến mười giờ tối, khi cả tiếng chim hót cũng dần dần ngừng lại, cậu mới từ từ tỉnh dậy.

Vừa tỉnh dậy, cậu đã cảm thấy cổ họng như bốc khói, mắt còn chưa mở đã mơ hồ nói: "Khát…"

Lập tức, một đôi tay nửa ôm nửa đỡ cậu ngồi dậy, đưa một tách trà nhỏ chứa nước trà ngọt ngào ấm áp đến bên môi rồi dịu dàng đút cho cậu.

Văn Yến một hơi uống hết nửa cốc, vẫn không mở mắt, nhưng trong lòng lại khẳng định người ân cần tỉ mỉ như vậy chắc chắn là quản gia tiên sinh.

Nhưng khi mở mắt ra, cậu lại thấy Dung Tiêu đang nhìn mình ở đối diện, suýt chút nữa thì sặc trà.

Dung Tiêu đặt tách trà lên tủ, bế Văn Yến lên, vỗ nhẹ vào lưng cậu một cách điêu luyện như đang dỗ dành một đứa trẻ.

"Cậu có thấy khó chịu ở đâu không?" Dung Tiêu hỏi. "Bác sĩ nói sau khi tỉnh lại cậu sẽ không cảm thấy đau nữa. Tuy vẫn còn hơi suy yếu, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là được. Nếu cậu thấy đau ở đâu, nhất định phải nói cho ta biết."

Văn Yến nằm trong lòng Dung Tiêu, vô cùng nghi ngờ liệu mình có phải đã xuyên qua thế giới song song không, nếu không sao Dung Tiêu có thể dịu dàng hơn cả quản gia tiên sinh được.

Nhưng đúng lúc này cậu mới nhận ra vết thương trong lòng mình dường như đã biến mất, cậu mở cổ áo ra, thấy làn da ở đó vẫn mịn màng như trước, ngoại trừ một vết đỏ vẫn chưa biến mất thì gần như không thể nhận ra cậu từng bị thương.

Quả thực là kì tích của y học, Văn Yến nghĩ thầm, nếu tất cả yêu quái đều mở bệnh viện thì con người sao có thể xảy ra chuyện gì được chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!