Chương 28: Thẩm phán

Hơn một giờ sau, các bác sĩ ra khỏi phòng, báo cáo với hai vị đại lão đứng bên ngoài là Văn tiểu thiếu gia đã qua cơn nguy kịch.

Bọn họ đều là bác sĩ yêu tộc, vết thương của Văn Yến có vẻ nguy hiểm với con người, nhưng với họ thì không nghiêm trọng, chỉ cần chăm sóc vài ngày là được.

Nhưng đây là buổi điều trị đáng sợ nhất mà họ từng trải qua.

Hai hung thần tiếng tăm lẫy lừng của Yêu giới canh gác ngoài cửa, không gian yên tĩnh không có bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng cá chép bơi lội trong sân và tiếng chuông gió kêu leng keng dưới hiên nhà, nhưng áp lực vô hình vẫn khiến các bác sĩ rợn cả tóc gáy.

Hiện tại quá trình điều trị đã kết thúc suôn sẻ, vết thương ở ngực của vị tiểu thiếu gia con người kia cũng đã khỏi, mấy bác sĩ lau mồ hôi, cuối cùng cũng dám thẳng lưng nói chuyện với Dung Tiêu.

Dung Tiêu mở mắt ra, nhìn các bác sĩ rồi nói: "Cảm ơn."

Các bác sĩ xua tay nói: "Không có gì, chỉ là công việc thôi. Tiên sinh bây giờ có thể đi gặp tiểu thiếu gia rồi."

Đây là những lời mà Dung Tiêu đang chờ, ngay cả hắn lúc này cũng phải nghe theo lời của bác sĩ, nếu bác sĩ đã nói có thể vào, hắn liền lập tức đứng dậy đẩy cửa vào.

Du Bất Vấn tiễn mấy bác sĩ tới cửa, mỗi người đều tặng một món quà cảm ơn đã chuẩn bị từ trước. Các bác sĩ đều không từ chối, bọn họ đều được triệu tập trong thời gian ngắn, hai người trong số họ thậm chí còn không phải là người bản địa ở Ảnh Sơn.

Trong nhà, Văn Yến vẫn đang hôn mê, bác sĩ nói với Du Bất Vấn, buổi tối Văn Yến sẽ tỉnh lại.

Sắc mặt cậu vẫn có chút tái nhợt, môi đã mất màu, bộ quần áo dính máu đã được thay ra, mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lam tươi mát, khiến làn da của cậu trông càng trắng hơn.

Dung Tiêu mở cổ áo ra, nhìn qua vết thương của cậu, thấy nó đã gần như hồi phục hoàn toàn, nhưng vẫn còn lại một vết đỏ, phải mấy ngày nữa mới biến mất.

Dù biết bây giờ hắn có ngồi cạnh mép giường Văn Yến cũng không cảm nhận được, nhưng Dung Tiêu vẫn nắm tay lấy Văn Yến, ngồi đó một hồi, tay hắn to hơn tay Văn Yến một cỡ, bình thường tay Văn Yến đều ấm áp, nhưng bây giờ lại có chút lạnh lẽo, ngón tay tinh tế như ngọc, bị Dung Tiêu bao lại trong lòng bàn tay.

Du Bất Vấn đứng ở một bên nhìn bộ dáng này của Văn Yến, hắn cũng không thấy thoải mái chút nào, hắn đã quen với dáng vẻ hoạt bát hiếu động của vị tiểu thiếu gia này, bây giờ cậu nằm yên trên giường như vậy, thật khiến người khác đau lòng.

Một lúc sau, Dung Tiêu nhét tay Văn Yến lại trong chăn, nhẹ nhàng dùng mu bàn tay xoa xoa má Văn Yến, hỏi: "Hiện tại tộc Chu Yểm bị giam ở đâu?"

Du Bất Vấn vừa nghe được chữ Chu Yểm, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng.

"Trong ngục tối. Ngài có định đưa họ ra ngoài để thẩm vấn không?"

"Mang bọn họ đến Nghị Sự Đường, sau đó gọi tộc trưởng, trưởng lão, tế tư của ba tộc còn lại đến."

Du Bất Vấn đã hiểu.

"Tôi sẽ đi ngay bây giờ."

Một lúc sau, tại Nghị Sự Đường.

Dung Tiêu ngồi một mình trên ghế chủ, Du Bất Vấn đứng ở bên trái hắn, thành chủ thành Ảnh Sơn và những yêu quái có địa vị cao khác của ba tộc đều đứng ở phía dưới, trong không gian rộng mở ở giữa là tộc Chu Yểm đã phạm tội lần này.

Lúc này trời đã tối, trong phòng chỉ có một ngọn nến màu xanh nhạt đang cháy, ngày thường ngọn nến này nhìn có vẻ yên tĩnh dịu dàng, nhưng hôm nay lại có chút quỷ dị đáng sợ. Ngoài cửa sổ bắt đầu mưa tí tách, mưa thu nhẹ nhàng mát mẻ, đặc biệt thê lương trong ban đêm tĩnh mịch này.

Ít nhất với yêu quái của ba tộc còn lại thì là vậy.

Bọn họ gần như không dám nhìn vào tộc Chu Yểm ở giữa, lửa Bất Tận là loại yêu hỏa đáng sợ nhất, trừ khi Dung Tiêu dừng tay, nếu không nó sẽ không bao giờ tắt. Vì vậy, nhóm người tộc Chu Yểm hiện đang bị gông cùm trên người bám theo ngọn lửa nóng rực đang bùng cháy, dù khả năng phục hồi của yêu quái có mạnh đến đâu cũng không thể chịu được tốc độ của ngọn lửa, trong không khí tràn ngập mùi thịt cháy.

Có yêu quái trẻ tuổi còn không dám mở mắt ra, bọn họ chỉ mới sinh có trăm năm, tuy các trưởng lão nói Dung Tiêu không dễ đối phó nhưng bọn họ cũng không quá sợ hãi hắn, dù sao những yêu quái có vẻ ngoài xinh đẹp luôn dễ dàng khiến người ta mất cảnh giác.

Nhưng bây giờ khi nhìn Dung Tiêu, họ lại cảm thấy hắn còn đáng sợ và tàn nhẫn hơn những ác quỷ trong Tu La Đạo. Hắn khoác trên mình tấm da xinh đẹp quyến rũ nhưng trái tim lại lạnh lùng hơn bất kỳ ai.

Dung Tiêu nhìn thẳng vào tộc trưởng tộc Chu Yểm, Chu Quân.

Chu Quân dù bị gông cùm vẫn không khuất phục, dù dáng vẻ đã như ác quỷ nhưng vẫn không chịu cúi đầu.

Dung Tiêu thầm nghĩ trước đây mình đã đánh giá thấp tên yêu quái này rồi, hắn chỉ mơ hồ nhớ ra có một yêu quái không có gì nổi bật, dung mạo mơ hồ, tựa như có gã hay không cũng chẳng khác, không ngờ ẩn dưới vẻ ngoài bình thường không có gì đặc biệt này lại là một dã tâm to lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!