Văn Yến sắp bị sợi dây thừng trói mình làm cho tức chết rồi.
Sao mà có thể trói đến mức không có một khe hở nào, hơn nữa sợi dây này vừa nhìn đã biết là sản phẩm của Yêu tộc, bởi nếu là dây thừng bình thường thì cậu đã sớm thoát ra được rồi.
Bây giờ cậu bị trói chặt đến mức không thể cử động, cổ tay gần như trầy hết nhưng đầu ngón tay thậm chí còn không thể chạm tới hạt châu màu đỏ.
Tâm trạng của Chu Quân tốt lên rõ rệt, đặc biệt là khi gã thấy trận pháp luyện hóa ngày càng hoàn thiện.
Tâm tình vui vẻ gã liền nói xấu về Dung Tiêu với Văn Yến, xem ra là bị Dung Tiêu đàn áp lâu rồi, đã vậy còn tiện đường chửi mắng thành chủ thành Ảnh Sơn là một con chó chỉ biết nghe theo lệnh của Cục Quản lý yêu quái và Dung Tiêu.
"Dung Tiêu chính là một tai họa của Yêu giới, hắn thành lập Cục Quản lý yêu quái gì đó để yêu quái và con người sống chung với nhau, thế nên mới đẩy tất cả chúng ta đến Ảnh Sơn. Hơn một trăm năm trước, em trai ta chẳng qua chỉ giết hết người của một sơn trang, vậy mà hắn lại muốn bắt em trai ta đền mạng," Chu Quân cười khinh miệt, "Đúng là vừa vô tri lại vừa ngu xuẩn, hắn chỉ là do may mắn nên mới không bị Thiên Đạo trừ khử, nếu như tổ tiên của tộc ta còn sống, sao có thể đến lượt hắn ra vẻ ta đây.
Chờ đến khi tổ tiên ta hồi sinh thì Yêu giới sao còn có thể giữ dáng vẻ bình yên như bây giờ nữa chứ."
Văn Yến thật sự không nghe nổi nữa. Cái tộc Chu Yểm ngu ngốc này chỉ là một đám yêu quái phản xã hội mà thôi, cảm thấy mấy năm qua bản thân chịu rất nhiều ấm ức. Bọn họ không thích xã hội hài hòa hiện tại chút nào nên muốn dùng âm mưu để đưa xã hội quay trở lại thời kỳ phong kiến, nơi lũ yêu quái tùy ý giết người mà không ai quản.
Cậu trợn mắt, "Thôi xin, em trai ông là kẻ giết người đó, xã hội hiện đại chỉ bắt hắn phải đền mạng, nhưng ở cổ đại hắn có thể sẽ bị lăng trì đó biết không? Dung Tiêu nhà tôi tốt tính, ông so ra còn chẳng bằng ngón út của anh ấy."
Nhưng cậu còn chưa kịp nói xong đã bị một cái tát nặng nề giáng lên mặt.
Đánh đến Văn Yến ngơ luôn.
Nhưng cậu nhanh chóng như một con sư tử nhỏ đang tức giận nhìn Chu Quân, "Tôi đệt cả nhà ông!"
Chu Quân ngừng cười.
Khuôn mặt của gã lúc này trông cực kỳ âm u.
"Tôi gọi cậu là phu nhân, cậu lại thật sự coi mình là phu nhân à," Chu Quân lạnh lùng nói, "Cậu chỉ là một con người mà cũng dám lên tiếng phán xét đúng sai của Yêu tộc."
Văn Yến chỉ cảm thấy máu nóng dồn lên não.
Cả đời cậu chưa bao giờ phải chịu khổ như này, cha mẹ từ nhỏ đã nâng niu cậu trong lòng bàn tay, khi đến ở cùng Dung Tiêu, Dung Tiêu cũng luôn bảo vệ cậu, không nỡ để cậu phải chịu chút đau khổ nào.
Thế mà bây giờ tên yêu quái tóc phẳng trước mặt này lại dám đánh cậu!
Chờ khi quay về, cậu nhất định sẽ nhổ lông Chu Quân rồi nêm gã vào nồi nấu canh!!
Văn Yến tức giận đến chịu không nổi, nhưng cậu vẫn biết nên tránh hại trước đã bèn âm thầm thở ra, sau đó nghiến răng nhẫn nhịn.
Không biết có phải do cậu bị Chu Quân chọc tức không, nhưng cậu cảm giác được linh lực trong cơ thể trở nên thuận lợi hơn trước, vừa nãy khi Chu Quân trói cậu đã phong ấn linh lực trên người cậu, nhưng giờ cậu lại cảm thấy nó đã vận chuyển trơn tru trở lại.
Nhưng cậu còn chưa kịp thử một chút thì đã nghe thấy Chu Quân nói: "Xong rồi."
Tim cậu thắt lại.
Quả nhiên ngay giây sau cậu đã bị Chu Quân nhấc lên, giống như con gà chờ bị làm thịt, cậu bị ném vào giữa trận pháp bọn họ đã vẽ sẵn, mặt đối mặt với xương cốt của tổ tiên Chu Yểm.
Văn Yến lặng lẽ lùi lại, đầu ngón tay đã gần chạm được vào hạt thủy tinh, có thể bóp nát nó ngay lập tức.
Nhưng đột nhiên có một bàn tay vươn ra giật lấy viên lưu li.
Cậu ngẩng đầu lên thì đối mặt với một khuôn mặt u ám, cậu nhận ra khuôn mặt này, đây là đại tế tư của tộc Chu Yểm.
Đại tế tư kia sau khi cướp được viên lưu li thì cầm lấy nó đưa cho Chu Quân, Chu Quân nắn hạt châu, nhìn nó rồi cười lạnh nói: "Tôi đã đánh giá thấp cậu rồi, không ngờ Dung Tiêu lại thích cậu."
Chu Quân dùng đầu ngón tay miết viên lưu li, lòng nảy sinh cảnh giác, gã vốn tưởng rằng Dung Tiêu không quan tâm đến con người này, nhưng bây giờ xem ra chưa chắc đã là như vậy.
Để tránh đêm dài lắm mộng, gã cho những người trong tộc không liên quan khác lui xuống trước. Chỉ còn lại đại tế tư đứng trên tế đàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!