Văn Yến hôn mê hồi lâu mới dần dần tỉnh lại.
Vừa rồi cậu bị tên yêu quái kia đánh bất tỉnh, bây giờ đầu vẫn còn đau.
Cậu cố gắng mở mắt ra, trước mắt còn thấy cả sao bay vòng vòng, mãi mới có thể nhìn thấy mình đang ở đâu.
Khác hoàn toàn với những vụ bắt cóc trong phim truyền hình, ở trong phim các con tin đều bị ném vào nhà kho, nơi cậu bị nhốt lại khá đẹp, giống như một hậu hoa viên nào đó, có cây cối và hoa cỏ mọc đan xen nhau, ngẩng đầu lên còn có thể nhìn thấy một cái hồ khá rộng, nước hồ trong vắt, bên trong có rất nhiều cá bơi lội.
Còn cậu thì bị trói lại ném dưới gốc cây, đãi ngộ cũng không tệ, bọn họ còn cho cậu một chiếc chăn mềm và đệm lưng, thoạt nhìn giống như ra ngoài thành đi dạo vậy.
Yêu quái đã bắt cóc cậu đang ngồi trên chiếc ghế tre đối diện mỉm cười nhìn cậu, vẫn là cái khuôn mặt bình thường không có gì đặc biệt, thật thà kín tiếng, tựa như tính cách rất tốt.
Gã là tộc trưởng tộc Chu Yểm, người có ít cảm giác tồn tại nhất trong bốn tộc. Mấy ngày trước, gã cùng ba tộc trưởng còn lại đã tới nhà ga để chào đón cậu và Dung Tiêu.
So với tộc trưởng tộc giao nhân xinh đẹp, tộc trưởng tộc Loan Điểu thông minh, tộc trưởng tộc Chu Yểm có thể nói là không có gì nổi bật, tựa như ông chú hàng xóm 40 tuổi mà vẫn không làm nên trò trống gì, trông không hề giống như một nhân vật phản diện.
Văn Yến ngẩng đầu nhìn gã hồi lâu, ánh mắt rất nghiêm túc.
Tộc trưởng tộc Chu Yểm đang phe phẩy quạt, vừa nhìn đã thấy không phải là một yêu quái đứng đắn, thấy Văn Yến nhìn chằm chằm vào mình, gã còn nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu phu nhân có gì muốn hỏi tôi sao?"
Văn Yến quả thực có chuyện muốn hỏi.
"Ông tên là gì?" Văn Yến suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ ra được: "Chu gì?"
Chiếc quạt của tộc trưởng tộc Chu Yểm dừng lại một lúc, sau đó lại tiếp tục phe phẩy.
"Chu Quân." Gã trả lời.
Lúc này Văn Yến mới nhớ ra, quả thực đây là tên gã, thực sự quá bình thường, khó trách cậu không nhớ được.
Thấy Văn Yến không có vẻ quá hoảng sợ, Chu Quân bắt đầu có hứng thú hỏi: "Cậu không ngạc nhiên vì sao tôi bắt cóc cậu sao?"
"Kỳ quái, tôi với ông không có ân oán gì," Văn Yến cong môi, "Ông hẳn là không muốn giết tôi, mà là muốn dùng tôi để uy hiếp Dung Tiêu."
Trong phim đều là như vậy cả.
Phản diện bắt cóc người yêu của nhân vật chính để ngăn nhân vật chính phản kích.
Đáng tiếc, tuy rằng cậu có cái danh vị hôn phu của Dung Tiêu, nhưng lại chưa phải người trong lòng của hắn.
Văn Yến nhìn khuôn mặt bình thường không có gì đặc biệt của Chu Quân, cảm thấy hắn thoạt nhìn thuộc loại nhân vật phản diện không thể tẩy trắng được, nếu Chu Quân đẹp trai một chút thì còn có khả năng có plot twist gì đó, nhưng xấu như này thì chẳng có chút hy vọng nào nữa, có lẽ sẽ phải bị nhân vật chính vả chết.
"Tôi nói chứ, thành Ảnh Sơn lớn có như này, ông thật sự cho rằng Dung Tiêu không tìm được đến đây sao?" Văn Yến cố gắng thông não tên bắt cóc này: "Hơn nữa, cho dù ông có dùng tôi đổi được lợi ích gì, Dung Tiêu cũng sẽ đuổi giết ông đến tận chân trời góc biển, hà tất gì phải vậy? Không bằng ông thả tôi ra, chúng ta coi như không có chuyện gì."
Chu Quân bị cậu làm cho bật cười.
"Tiểu phu nhân, cậu thật thú vị, đến lúc này rồi mà còn nói đùa được," Chu Quân nhẹ nhàng nói ra lời thoại của nhân vật phản diện, "Nhưng lần này cậu đoán sai rồi, tôi không định bắt cậu để uy hiếp Dung Tiêu, thứ tôi muốn là linh cốt trời sinh và cái mạng này của cậu."
Văn Yến bỗng nhiên không thể bình tĩnh được nữa.
Mẹ kiếp, theo Dung Tiêu lâu như vậy, cậu đã quên mất mình là một cái bánh bao nhân thịt cỡ lớn trong mắt của yêu quái.
Lấy mạng cậu và dùng cậu làm khiên thịt là hai mức độ nguy hiểm khác nhau.
"Ngài không cần lo lắng cho tôi, thấy tôi không thể chạy thoát, nhưng tôi căn bản là không muốn chạy." Chu Quân nói
Gã cất chiếc quạt trong tay đi, sau đó nhẹ nhàng vung tay, cây cối vẫn luôn che khuất tầm nhìn trước mặt Văn Yến liền nhanh chóng chuyển động, lộ ra khung cảnh phía sau gã.
Văn Yến mở to hai mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!