Chương 25: Bắt cóc

Hậu quả của việc Dung Tiêu gian lận trốn tránh trả lời đã khá rõ ràng.

Ngày hôm sau Văn Yến đứng dậy, liền không thèm nhìn hắn mà đi thẳng đi tìm Du Bất Vấn.

Lần này cậu thực sự có chút đau lòng, nếu Dung Tiêu thẳng thắn từ chối cậu, cậu sẽ nhận thua.

Nhưng chỉ biết lảng tránh thì có tác dụng gì chứ, thương hại cậu sao?

Văn Yến tự thấy bản thân mình không đáng thương như vậy.

Cậu thậm chí còn không muốn ra ngoài với Dung Tiêu, vừa lúc Dung Tiêu phải đi kiểm tra Phong Ma Ấn ở núi Ảnh Sơn, cuối cùng vẫn là Du Bất Vấn cùng Văn Yến ra ngoài chơi.

Du Bất Vấn đại khái đã đoán được chuyện xảy ra giữa Dung Tiêu và Văn Yến. Nhìn bộ dáng đuối lý của Dung Tiêu và vẻ mặt tức giận của Văn Yến, hắn đã hiểu được phần lớn mọi chuyện

Còn gì ngoài chuyện Dung Tiêu lại trêu chọc bạn nhỏ nữa.

Nhưng bản thân hắn cũng không phải là người giỏi về mấy chuyện tình cảm, không thể làm chuyên gia tư vấn tình yêu nên chỉ có thể đi dạo với Văn Yến một buổi chiều.

Khi mẹ của Văn Yến tâm trạng không tốt, bà thường thích đi mua sắm để giải sầu.

Văn Yến không di truyền điểm này từ mẹ, lúc tâm tình không tốt cậu sẽ thích đi ăn, một buổi chiều cậu đã ăn hết mười tám cửa hàng.

Từ mặn đến ngọt, từ nóng đến lạnh. May nhờ hệ tiêu hóa tốt nên cậu mới không bị đau bụng.

Cậu hung ác cắn một xiên thịt viên như thể đang cắn thịt Dung Tiêu vậy.

"Trở về tôi sẽ chuyển đi," cậu nói với Du Bất Vấn, "Anh ấy không thích tôi, tôi cũng không mặt dày đến mức tiếp tục ở lại."

Du Bất Vấn lúc này mới biết hóa ra lời tỏ tình của Văn Yến đã bị từ chối.

Hơn nữa còn tận hai lần.

Bây giờ ngoài tỏ ra đồng tình thì hắn cũng không biết nói gì nữa.

Hắn thay tiểu thiếu gia loài người này chọc ống hút rồi đưa trà sữa cho cậu.

"Sao phải chuyển đi? Nhà Dung Tiêu lớn như vậy, cũng không thiếu phòng cho cậu." Hắn nói giảm nói tránh.

Văn Yến hút một ngụm trà sữa, nói: "Trong nhà tôi cũng có rất nhiều phòng, không thiếu phòng cho tôi."

Biệt thự cao cấp của cậu có diện tích 2.000 mét vuông, còn lớn hơn nhà của Dung Tiêu, hừ.

Du Bất Vấn không nói nên lời, tiểu thiếu gia muốn về nhà, hắn cũng không ngăn cản được. Hai người ở ngoài ăn suốt một ngày, Văn Yến rốt cuộc cũng bình tĩnh lại một chút.

Nhưng khi trở lại phủ thành chủ, cậu vẫn không muốn nhìn thấy Dung Tiêu, thái độ thật ra không quá tệ, chỉ là không mặn không nhạt, chỉ thiếu điều dán dòng chữ "anh là ai, tôi không biết, anh đi ra đi" lên mặt.

Cậu thậm chí còn cân nhắc việc ngủ với Du Bất Vấn, cậu nói một cách hợp lý: "Chúng ta đều là đàn ông, ngủ chung thì có sao đâu? Nửa đêm Dung Tiêu cứ trở mình làm phiền tôi, tôi không muốn ngủ với anh ta." 

Những lời này hoàn toàn là vu oan, vì rõ ràng người trở mình liên tục là cậu.

Du Bất Vấn tự nhiên bị họa từ trên trời rơi xuống, hắn không thể làm bẽ mặt Văn Yến, nhưng cũng không cách nào bỏ qua ánh mắt như muốn giết yêu của tiên sinh nhà mình, chỉ có thể cúi đầu uống trà.

Thành chủ Ảnh Sơn nhận ra đôi hôn phu này đang cãi nhau, ông nhìn thoáng qua sắc mặt của Dung Tiêu, im lặng giả bộ tàng hình để xem trò, cũng không hề đề cập đến việc hai người có muốn dọn dẹp một căn phòng khác không, như thể cả một phủ thành chủ rộng lớn không còn gian phòng dành cho khách nào nữa.

Cuối cùng, Văn Yến bị Dung Tiêu kéo về phòng.

Cậu không đấu lại Dung Tiêu, nên đành phải tự mình ôm một cái chăn khác, thậm chí còn không ngủ chung chăn với Dung Tiêu.

Cậu cuộn chăn lại như con sâu, sau đó còn thò đầu ra vạch rõ ranh giới với Dung Tiêu: "Chúng ta không có quan hệ gì đặc biệt, ngủ chung một cách không rõ ràng thì không tốt. Tôi là người bảo thủ, để tránh bạn trai tương lai của tôi tức giận, chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!