Đây không phải là lần đầu tiên Dung Tiêu nghe Văn Yến tỏ tình với mình.
Những ngày Văn Yến ở trong nhà hắn, cậu thường nói thích hắn, hắn có làm gì cũng bảo thích cho được, câu thích đó cứ thốt ra như thể không đáng tiền, quả thực là một nhóc lừa đảo miệng ngọt như mía lùi, nói cho đã nhưng bản thân lại không thèm để ý.
Nhưng lời yêu hôm nay lại ẩn dưới ngàn cành vạn lá, giọng nói mềm mại như được ngâm trong nước, như sợ làm phiền gió mát và ánh trăng.
Giống như một chiếc lông vũ rơi vào trong lòng Dung Tiêu, có chút ngứa ngáy, cũng có chút đau đớn.
Hắn nhìn Văn Yến qua ánh đèn rực rỡ khắp thành.
Trong đêm tối, dưới bóng cây, Văn Yến mặc trường bào trắng sọc đỏ, đôi mắt sáng như tia lửa, mỗi ánh nhìn đều như khiến người ta say.
Cậu vẫn còn quá trẻ, trẻ đến mức nóng vội muốn bày tỏ tấm lòng của mình với người mình yêu, để người ấy xem trong đó có bao nhiêu lửa tình.
Thứ thích này quá nhẹ và mỏng, tưởng chừng như có thể rơi bất cứ lúc nào, nhưng cũng rất nặng, nếu không bắt được sẽ rơi vỡ xuống đất.
Cậu có chút bất an, rồi lại tha thiết chờ đợi câu trả lời của Dung Tiêu.
Nhưng cuối cùng Dung Tiêu cũng không trả lời Văn Yến, liệu yêu quái mà cậu thích có thích cậu hay không.
Lễ hội Vũ Thần hai trăm năm mới tổ chức một lần, trong toàn bộ thành Ảnh Sơn, có rất nhiều yêu quái có người thương tận dụng cơ hội này để hẹn hò.
Nhưng những người này không bao gồm hắn và Văn Yến.
Hắn tránh khỏi ánh mắt nhiệt tình của Văn Yến, nhẹ nhàng chuyển chủ đề, "Đến lúc đi xuống rồi. Đoàn ca hát và nhảy múa của giao nhân mà cậu muốn xem sắp bắt đầu rồi."
Văn Yến vừa nghe được câu trả lời này, trong lòng liền cảm thấy trống rỗng.
Tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trạng vui vẻ của cậu.
Cậu có chút buồn bã, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, ngoan ngoãn để Dung Tiêu nắm tay ôm cậu trở lại mặt đất.
Màn biểu diễn của giao nhân quả thực sắp bắt đầu.
Sân khấu biểu diễn ở phía sau con phố này, chỗ ngồi của Dung Tiêu và Văn Yến ở chính giữa, hội trường chật kín khán giả, sân khấu là một hồ nước trong suốt để giao nhân có thể tự do hoạt động.
Văn Yến rõ ràng đã mong chờ buổi biểu diễn này từ lâu, màn trình diễn của giao nhân quả thực cũng rất đặc sắc. Hàng chục giao nhân khoác trên mình lớp áo sa mỏng, họ đều có khuôn mặt xuất chúng, khi nhảy, cánh tay họ duỗi thẳng ra, vòng eo mềm mại, giọng hát tựa như âm thanh của thiên nhiên.
Đặc biệt là đoàn trưởng giao nhân, quả thực xứng với 4 chữ "khuynh quốc khuynh thành".
Đoàn trưởng là một người đàn ông có mái tóc dài màu xanh lam như rong biển, đôi mắt sáng như sao, da trắng như tuyết, dáng vẻ tao nhã khiến người ta không kìm được mà muốn chở che, hắn vừa bước lên trên sân khấu, sự nhiệt tình của cả hội trường lập tức tăng vọt.
Nhưng Văn Yến chỉ ngơ ngác nhìn hắn, không hề phấn khích chút nào.
Đoàn trưởng giao nhân quả thực rất xinh đẹp, nhưng có lẽ cậu đã bị vẻ đẹp của Dung Tiêu mê hoặc từ lâu nên đã có sức đề kháng, vậy nên cậu không cảm thấy hưng phấn chút nào.
Sau khi ra khỏi rạp, Dung Tiêu hỏi cậu buổi biểu diễn có hấp dẫn không, cậu chỉ gật bừa nhưng không thấy hào hứng lên chút nào.
Cả đường về hai người không nói chuyện với nhau câu nào, cứ vậy đến khi về đến phủ thành chủ.
Văn Yến đi tắm như thường lệ, khi ra ngoài đã thay một chiếc áo choàng tắm màu xanh lam có in hình lá bạch quả màu vàng nhạt, rất phù hợp với lứa tuổi của cậu.
Lúc Dung Tiêu đi tắm, cậu nhìn đồ vật mà hôm nay mua, mở hộp hương ra, vừa lúc trong phòng có lư hương, có thể thắp được.
Sau khi thắp xong, cậu mới nhớ ra phải xem đây là loại hương gì, chỉ thấy bên ngoài hộp viết là "Trầm ý hương", nghe nói loại hương này có thể giúp người ngửi gặp người mình yêu trong giấc mơ.
Văn Yến không quá quan tâm, người cậu thích đang ngủ ngay cạnh cậu, mở mắt ra là có thể thấy, vậy nên hương này không có tác dụng gì với cậu.
Cậu chỉ cảm thấy mùi hương rất dễ chịu, có lẽ hương này còn có tác dụng giúp người ta ngủ ngon.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!