Chương 23: Tôi chỉ muốn anh ấy thích tôi

Lần cuối cùng Dung Tiêu đến Ảnh Sơn đã là từ mấy trăm năm trước, đối với yêu quái, trăm năm chỉ là một cái chớp mắt, tuy nhiên, trong những năm này, Ảnh Sơn đã tiếp xúc rất nhiều với thế giới bên ngoài, thậm chí còn mở cả khu danh lam thắng cảnh.

Trong khi ăn sáng, Văn Yến trò chuyện với một yêu quái nhỏ bên cạnh.

"Ở đây có nơi nào thú vị không? Có cái gì khác với thế giới loài người không?" Văn Yến hỏi.

Tiểu yêu quái đó là tế tư nhỏ của tộc Loan Điểu, cô bé vẫn còn nhỏ, khuôn mặt bầu bĩnh, mái tóc dài màu đỏ, ăn nói rất thẳng thắn.

"Các danh lam thắng cảnh đều dùng để lừa du khách nước ngoài thôi, chẳng khác núi sông của thế giới loài người lắm. Nhưng lễ diễu hành Vũ Thần buổi tối anh có thể đến xem qua, rất thú vị, yêu quái ở bên ngoài rất hiếm khi được tham gia, Đoàn ca múa của giao nhân sẽ biểu diễn ngay sau lễ diễu hành." Nhóc Loan Điểu kia vừa mở miệng đã phá hỏng hoạt động kinh doanh của du lịch địa phương. "Ở chỗ bọn em có rất nhiều thứ đặc sắc, ví dụ như ngọc quý, cây tương tư và hương liệu đều là hàng chất lượng, anh có thể mua một ít về."

Văn Yến nghe được điều này thì rất vui vẻ, nhóc Loan Điểu này cũng là một người nói nhiều, hai người trò chuyện với nhau suốt cả buổi sáng.

Nhóc Loan Điểu kia sau khi trò chuyện vui vẻ với cậu thì bắt đầu nói về chuyện mấy gã bạn trai cũ của các chị gái trong tộc mình.

"Ôi chao, em thấy yêu quái nam chả có gì tốt, chẳng hiểu mấy chuyện tình cảm gì hết, em muốn tìm một chị giao nhân làm bạn đời, vừa dịu dàng vừa xinh đẹp."

Văn Yến giơ ngón tay cái lên với nhóc, nói: "Có chí khí, phải anh anh cũng tìm giao nhân."

Hai bạn nhỏ cùng chí hướng lập tức cụng ly sữa đậu nành.

Dung Tiêu ấn ấn huyệt thái dương, hắn thật sự không thể nghe được nữa, từ sáng đến giờ lỗ tai hắn chưa được nghỉ một phút nào.

Nếu sớm biết như này hắn đã không nghe theo ý của Văn Yến ra ngoài ăn cơm, lẽ ra hắn nên ăn cơm rồi nghỉ ngơi ở trong phòng mới phải.

Cũng may là không lâu sau nhóc Loan Điểu đã bị đoàn tùy tùng của bản thân gọi đi, trước khi đi còn lưu luyến vẫy tay chào Văn Yến, mời Văn Yến đến thăm nhà mình.

"Được, khi nào nhóc rảnh thì đến nhân giới đi, anh hứa sẽ dẫn nhóc đi ăn uống vui chơi." Văn Yến cũng rất yêu quý người bạn nhỏ mới này của mình.

Rất giống như mấy đứa nhỏ cùng lớp mẫu giáo bị chia rẽ ngay tại chỗ.

Khóe miệng Dung Tiêu co giật, hắn đột nhiên nhận ra mặc dù có một số yêu quái vì hắn mà không thích Văn Yến, nhưng khi tiếp xúc với nhau, Văn Yến dường như rất dễ dàng được các yêu quái quý mến.

Ăn sáng xong, Văn Yến dẫn Dung Tiêu ra ngoài đi dạo.

Trước khi ra ngoài, cậu thậm chí còn thay quần áo địa phương của Ảnh Sơn.

Các yêu auái ở Ảnh Sơn quen mặc trường bào, Văn Yên chọn một bộ màu trắng có sọc đỏ, sạch sẽ lại trang nhã, cậu đưa cho Dung Tiêu một bộ trường bào màu đỏ không có họa tiết dư thừa, chỉ có một đám mây đơn giản trên cổ tay áo, khí chất thong dong.

"Tôi hình như chưa từng thấy anh mặc quần áo màu sắc sặc sỡ." Văn Yến nói.

Dung Tiêu không lay chuyển được cậu, đành phải mặc.

Hắn cũng không tránh Văn Yến mà trực tiếp c. ởi quần áo ra, dáng người gầy nhưng mạnh mẽ hiện rõ trong ánh sáng ban mai, mắt của Văn Yến chỉ thiếu điều dính ở trên cơ bụng hắn.

Mà sau khi Dung Tiêu thay đồ xong, Văn Yến càng bị mê hoặc đến mức không phân rõ phải trái.

Cậu đã thấy Dung Tiêu mặc đồ màu trắng xanh và màu xanh nhạt nhiều rồi, mặc dù Dung Tiêu chưa bao giờ cười nhưng vẫn bị quần áo làm cho dịu dàng và giản dị hơn chút.

Nhưng hôm nay Dung Tiêu mặc màu sắc nóng bỏng như lửa này, nét đẹp mạnh mẽ trên khuôn mặt bị làm nổi bật, ánh mắt toát lên vẻ uy nghiêm, khiến người ta không kìm được mà thần phục nhưng cũng nhịn không được thèm muốn vẻ đẹp của hắn.

Văn Yến lại một lần nữa hận chính mình chưa đủ mười tám.

Rốt cuộc phải đợi bao lâu nữa mới đến ngày khai trai đây?

Dung Tiêu cũng chú ý đến ánh mắt của Văn Yến.

"Còn nhìn nữa thì tròng mắt sẽ rớt xuống đó." Hắn đưa tay gõ nhẹ lên trán Văn Yến, nhưng trong lòng lại có chút tự hào, đúng là đã ăn cắp lại còn la làng.

Văn Yến không phản bác, cậu háo sắc thật được chưa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!