Chương 21: Niềm vui của yêu phi

Đường đến Ảnh Sơn rất xa. Trên đường đi, vì sợ Văn Yến nhàm chán nên Du Bất Vấn bèn giới thiệu ngắn gọn về lịch sử của Ảnh Sơn. Bốn chủng tộc chính sinh sống ở đây là Loan Điểu, Thanh Canh, Chu Yểm và giao nhân, ba chủng tộc đầu tiên đều là chim, kể từ sau cuộc đại hỗn loạn ba nghìn năm trước, bốn chủng tộc này đã chuyển đến đây, mặc dù đã sống ẩn dật nhiều năm nhưng không phải chưa từng liên lạc với thế giới bên ngoài, nên không cần lo lắng họ sẽ tới một nơi hoang vắng ngăn cách với thế giới bên ngoài.

"Giao nhân có đẹp như trong truyền thuyết không?" Văn Yến tò mò hỏi.

Du Bất Vấn suy nghĩ một lúc rồi thành thật trả lời: "Họ quả thực rất đẹp. Kỳ thật, người dân Ảnh Sơn cũng có thể lựa chọn ra ngoài sinh sống, cậu biết diễn viên Lan Thất không?"

"Biết chứ, tôi rất thích những bộ phim anh ấy đóng. Tôi đã xem bộ "Hỏi Linh Tê" rất nhiều lần."

Lan Thất có thể coi là huyền thoại trong làng giải trí, khi mới bước chân vào làng giải trí thì nổi tiếng nhờ khả năng diễn xuất nát như tương, nhưng ai bảo hắn quá xinh đẹp, nên dù kĩ thuật diễn có như đấm vào mắt người xem thì vẫn có vô số người tình nguyện giả mù. Tuy nhiên, sau khi bước sang tuổi hai mươi lăm, hắn lại đột nhiên giống như được Naruto dùng thông não chi thuật, kỹ năng diễn xuất được cải thiện nhanh chóng, càn quét tất cả các giải thưởng lớn.

Du Bất Vấn khẽ mỉm cười: "Hắn chính là giao nhân."

"Trời ạ," Văn Yến kinh hãi, "Tôi còn nói sao anh ấy có thể đẹp trai như vậy, nhất là khi anh ấy đóng một bộ phim truyền hình lấy chủ đề về tiên cá, nhiều người còn nói anh ấy quả thật giống hệt như tiên cá, hóa ra là do lợi thế về chủng tộc."

Văn Yến liếc nhìn Dung Tiêu đang nhắm mắt nghỉ ngơi, sau đó lén nhích đến bên cạnh Du Bất Vấn, thầm hỏi hắn: "Ừm… trong số các giao nhân, có ai đẹp hơn cả Dung Tiêu không?"

Dung Tiêu tuy nhắm mắt, nhưng lại nhướng mày đầy nguy hiểm.

Du Bất Vấn chú ý tới, không khỏi mỉm cười, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Hắn khó xử nhìn đôi mắt khát khao của Văn Yến, "Cái này thì khó nói. Nếu chỉ so nhan sắc thì tiên sinh chúng ta tốt hơn, nhưng khí chất thuần khiết của giao nhân thì các chủng tộc khác khó mà sánh được. Lan Thất không phải là người đẹp nhất trong tộc của họ, theo như tôi biết, đoàn trưởng đứng đầu Đoàn Ca múa mới là người đẹp nổi tiếng nhất trong tộc giao nhân, bọn họ tháng nào cũng tổ chức biểu diễn, khi đến đó cậu có thể tới xem thử."

Văn Yến hưng phấn xoa xoa tay, cậu cả đời không có sở thích nào khác, chỉ thích ngắm mỹ nhân.

Nhưng cậu còn chưa kịp hưng phấn xong, phía sau đã có một bàn tay vươn ra, nhéo cổ cậu, kéo cậu trở lại.

Văn Yến cứng ngắc quay người lại, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Dung Tiêu.

"Vớ vẩn," Dung Tiêu răn dạy, "Hầu hết giao nhân đều đã đính hôn từ nhỏ, cậu đi xem trò vui làm cái gì?"

Văn Yến cảm thấy rất có lỗi: "Tôi thề là tôi chỉ đến xem thôi chứ không làm gì cả."

Ánh mắt Dung Tiêu càng lạnh lùng hơn: "Chứ cậu còn muốn làm gì nữa?"

Văn Yến: "......."

Cậu cảm thấy mình rất giống người chồng bị thẩm vấn sau khi lỡ liếc nhìn một cô gái xinh đẹp trên phố, còn Dung Tiêu là cô vợ ghen tuông không chịu nghe cậu giải thích.

Sợ thì thôi rồi

Cậu cực kì muốn hỏi Dung Tiêu, anh không có hứng thú với tôi thật à? Lúc tôi hôn anh anh không đáp lại, vậy mà giờ lại không biết xấu hổ ghen tuông với tôi?!

Nhưng cậu không dám chủ động nhắc đến chuyện mình giở trò lưu manh, chỉ có thể tức giận mà mím môi, không muốn nói chuyện với Dung Tiêu.

Du Bất Vấn cười một tiếng, ngồi ở đối diện thêm dầu vào lửa, "Theo tôi biết, đoàn trưởng giao nhân kia vẫn chưa đính hôn, nếu tiểu thiếu gia muốn theo đuổi đối phương cũng không trái quy tắc."

Nói xong, hắn nhắm mắt lại, thuần thục quay đầu sang một bên giả vờ ngủ.

Dung Tiêu âm u nhìn Du Bất Vấn, cảm thấy bản thân nên cân nhắc đến việc ném cái tên quản gia này về lại Cục quản lý yêu quái, để ở bên cạnh chẳng được tích sự gì ngoài việc gây thêm rắc rối.

Mà khi hắn quay người lại, Văn Yến cũng quấn chăn giả vờ ngủ, chỉ để lại mấy sợi tóc rối bù trên đầu cho Dung Tiêu.

Bốn giờ chiều, đoàn tàu cuối cùng cũng tới đích.

Nhóm của Văn Yến là những người cuối cùng xuống xe. Thành chủ đương nhiệm của thành Ảnh Sơn và tộc trưởng của ba gia tộc khác đều đưa người đến đón tiếp họ, nhưng đây cũng là điều bình thường, bây giờ Văn Yến đã quen với chuyện này, dù sao vị hôn phu của cậu cũng là một người rất trâu bò ở Yêu giới, dù đi đến đâu cũng đều được người ta nể mặt. Ngay cả cậu là người nhỏ tuổi nhất ở đây cũng vì liên quan đến hắn mà bị gọi bằng tôn xưng.

Văn Yến sờ lên khuôn mặt còn rất trẻ của mình, vẫn chưa quen được.

Cậu tò mò nhìn mấy vị yêu quái trước mặt. Thành chủ đương nhiệm tên Thanh Tử Huyền, là người của tộc Thanh Canh, bề ngoài trông giống như một ông chú hiền lành nho nhã, tộc trưởng tộc Loan Điểu là nữ, là một mỹ nhân bốc lửa, tộc trưởng tộc Chu Yểm thì bình thường hơn nhưng cũng không tìm thấy chút xấu hổ nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!