Vốn Văn Yến nghĩ rằng chuyến đi đến thành phố Ảnh Sơn lần này sẽ giống như lần bọn họ hẹn hò trong thung lũng, Dung Tiêu chỉ cần vung tay tạo ra một "cánh cửa" là được, nhưng Dung Tiêu lại nói với cậu, bởi vì lý do đặc biệt nên không thể mở "cửa" ở Ảnh Sơn, vậy nên lần này họ sẽ đi theo con đường khác.
Dung Tiêu và Du Bất Vấn dẫn cậu tới cửa một quán bar.
Bây giờ vẫn là ban ngày, con hẻm nơi quán bar tọa lạc cực kỳ yên tĩnh, chỉ có một con mèo trắng như tuyết nằm trên tường ngáp dài, Văn Yến ngẩng đầu nhìn tấm biển quán bar, trên tấm biển bằng sắt có vài chữ to đã rỉ sét _ _ Nhà Ga Hoa Hồng.
Tên quán khá độc đáo.
Vừa nghe đã biết không phải là một quán bar đứng đắn.
Văn Yến kéo góc áo Dung Tiêu, nhắc nhở: "Tôi vẫn chưa trưởng thành, không thể tới quán bar."
Mặc dù cậu đã lén uống bia với Lý Tranh và Kim Việt Trạch.
Du Bất Vấn cười nói: "Chúng ta tới đây không phải để uống rượu."
Du Bất Vấn vừa nói vừa đẩy cửa quán bar ra, bây giờ là ban ngày, đương nhiên không có người tới đây uống rượu, tuy nhiên phía sau quầy bar vẫn có một hàng nhân viên đang đứng, tất cả đều mặc vest đen và áo sơ mi trắng, thoạt nhìn, nơi đây có vẻ không khác gì một quán bar bình thường.
Nhưng Du Bất Vấn lại đi tới, từ trong túi móc ra ba tấm vé đưa cho bọn họ.
Nhân viên dán tem hoa hồng lên ba tấm vé rồi cúi đầu chào họ: "Hai mươi phút nữa tàu sẽ khởi hành. Chỗ ngồi của ba vị là ở phòng VIP, xin quý khách vui lòng ngồi vào chỗ càng sớm càng tốt."
Văn Yến ngơ ngác đi theo Du Bất Vấn xuống tầng hầm của quán bar, vừa bước xuống cầu thang, cậu đã phát hiện ra điểm độc đáo thực sự của quán bar này _ _ nơi này rõ ràng là một nhà ga.
Lúc này trên sân ga không có ai, chỉ có người soát vé vẫn đứng ở cửa ra vào chờ bọn họ lên tàu, nhìn ngoại hình thì hiển nhiên người nọ không phải là con người.
Dung Tiêu giải thích với cậu: "Đây là chuyến tàu chuyên dụng của Yêu giới, đặc biệt dùng để đi đến những thành phố chỉ có yêu quái sinh sống."
Văn Yến sửng sốt, không ngờ mình lại đi tàu để đến thành phố yêu quái.
"Tôi còn tưởng là yêu thú gì đó chứ," Văn Yến ngồi trong xe khua tay múa chân với Dung Tiêu, "Trong tiểu thuyết không phải đều viết như vậy sao? Ngày đi ba nghìn dặm, có thể đi từ nơi này đến nơi khác trong nháy mắt."
Dung Tiêu nói: "Nhân loại phát triển nhanh như vậy, Yêu giới không phải cũng nên bắt kịp thời đại sao? Có phương tiện thoải mái hơn thì cưỡi yêu thú làm gì nữa."
Nói có sách mách có chứng, cực kì thuyết phục.
Văn Yến tò mò nhìn bên ngoài, đoàn tàu này nhìn bề ngoài thì giống như những đoàn tàu bình thường ở thế giới loài người, nhưng toa tàu bọn họ ngồi hình như là phòng VIP, chỉ có ba người bọn họ, diện tích tương đương với một căn phòng suite, trong phòng không chỉ có một chiếc ghế sofa mà còn có bàn ăn và phòng nghỉ, trên bàn ăn bày khăn ăn màu trắng, trên đó có in một bông hồng nhỏ.
"Nhà ga này kỳ thực là tài sản của gia tộc Du Bất Vấn, hoạt động kinh doanh chính của họ là giao thông vận tải," Dung Tiêu nói với Văn Yến, "Nếu có điều gì không hài lòng, cậu có thể trực tiếp nêu ý kiến với thiếu chủ nhân của bọn họ."
Ôi đm, Văn Yến sốc bay màu, không ngờ bên cạnh mình lại có một người cao
- giàu
- đẹp ẩn mình.
Cậu chuyển sự chú ý sang Du Bất Vấn, Du Bất Vấn vẫn mặc bộ vest đen thường ngày, rất hợp với hình tượng quản gia, thấy Văn Yến nhìn mình, hắn chỉ mỉm cười hiền lành.
Hắn đại khái cũng đoán được Văn Yến kinh ngạc cảm thán vì cái gì, vì vậy liền giải thích: "Sản nghiệp trong nhà chủ yếu là do anh trai tôi quản lý, tôi thích sống ở bên ngoài hơn. Làm quản gia của tiên sinh chỉ là ngoài ý muốn thôi."
Nhưng Văn Yến vẫn vô cùng ngưỡng mộ nhìn hắn, cậu cảm thấy những yêu quái chung quanh cậu quả thật toàn là "chủ tịch giả nghèo", lúc trước biết quản gia tửng là tổ trưởng của Cục Quản lý yêu quái đã đủ khiến cậu kinh ngạc, không ngờ còn có điều càng sốc hơn.
Cậu không khỏi băn khoăn trong giây lát, một người đàn ông độc thân chất lượng cao như vậy, trong gia đình cậu có chị gái xinh đẹp nào có thể giới thiệu cho hắn không, dù sao cũng không thể để phù sa chảy ra ruộng ngoài được.
Sau khi tàu khởi hành, Văn Yến không thể nhìn rõ khung cảnh bên ngoài nữa, bên ngoài dường như nổi lên một lớp sương mù trắng. Du Bất Vấn nói với cậu, đây là kết giới được thiết lập đặc biệt để ngăn cản con người phát hiện ra.
Văn Yến ngồi trên ghế còn chưa nóng mông đã muốn ra ngoài đi dạo, cậu rất tò mò về đoàn tàu yêu quái này.
"Tôi có thể ra ngoài được không?" Cậu hỏi quản gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!