Dung Tiêu quả nhiên nói được làm được, hai ngày sau vừa trở về từ núi Nguy Yến, hắn đã đợi cậu ở cổng trường đại học A mà không chậm trễ.
Nhưng khi Văn Yến nhận được tin từ hắn, cậu đang chờ kỳ thi cuối khóa.
Các bài kiểm tra giữa kỳ của họ đều được thực hiện trên lớp. Một số giáo viên rất dễ tính, chỉ yêu cầu bọn họ trả lời hai câu hỏi mở ngay cả khi họ trượt. Một số thì tương đối nghiêm khắc, không chỉ in bài mà còn tịch thu điện thoại di động của họ.
Văn Yên bỗng nhiên cảm thấy lo lắng.
Cậu ấm ức gõ tin nhắn, "Tôi còn một bài kiểm tra nữa, nhanh nhất thì cũng 5 giờ mới xong." Bởi vì sau khi thi 1 tiếng mới được nộp bài.
Dung Tiêu cũng không để ý, "Cậu cứ làm bài đi, ta chờ cậu."
Văn Yến thở dài, giờ cậu gấp muốn chết.
Kỳ thi bắt đầu không bao lâu, Văn Yến đã vội vàng viết xong bài, nhanh như thắp hương đủ 30 ngày 1 tháng. Nhưng khi viết xong, ngẩng đầu lên thì thấy vẫn còn hai mươi phút nữa mới có thể rời khỏi lớp học. Cậu lập tức héo úa, ai oán nhìn giáo viên đầu trọc của bọn họ, lần đầu tiên từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ cậu không tôn sư trọng đạo, láo toét muốn đi lên giật tóc giả của giáo viên xuống để trả thù.
Thầy hói hoàn toàn không cảm nhận được sự oán giận của Văn Yến, ông liếc nhìn Văn Yến và nhắc nhở: "Trong giờ thi có một số học sinh không nên nhìn lung tung, ngẩng đầu lên quá nhiều sẽ bị coi là gian lận."
Văn Yến bẻ gãy một cây bút bi, cảm thấy bộ tóc giả này không đốt không được.
May là hai mươi phút dài đằng đẵng cuối cùng đã trôi qua.
Kim giờ vừa điểm năm giờ, Văn Yến giống như ngựa hoang thoát cương nộp bài thi, xách cặp sách nhỏ lao ra khỏi cửa.
Các bạn cùng lớp bên cạnh vì một loạt hành trình của cậu mà đều ngẩng đầu lên, có người thì thầm: "Bộ cha Văn Yến này mắc tiểu à?"
Một số người khác đồng ý, cho rằng điều này rất hợp lý.
Chỉ có Lý Tranh cười xùy một tiếng.
Chỉ có hắn là biết sự thật.
Tên nhóc Văn Tiểu Yến này nhà hắn là con trai lon rôi, biet bo nha theo trai rồi 🥰🌹😍🤩🌸, đang vội đi gặp crush chứ gì nữa.
?
Văn Yến chạy một mạch đến cổng trường, thở hổn hển, mãi đến gần cổng mới giảm tốc độ.
Cậu nhìn thấy Dung Tiêu ở cổng.
Bây giờ đã là tháng mười một, rất nhiều bông hoa đã héo tàn, nhưng cây cối trước cổng vẫn xanh tươi, hoa giấy vừa lúc đang độ nở rộ, màu sắc rực rỡ lóa mắt, là kiểu màu đỏ khiến người ta vừa nhìn vào đã đắm say.
Dung Tiêu đứng cạnh khóm hoa, dung mạo còn đẹp hơn hoa ba phần, nhưng khí chất lại cao quý lạnh lùng, mặc một chiếc áo gió mỏng màu xám đơn giản, chân dài, eo thon, thu hút sự chú ý của mọi người.
Văn Yến không khỏi bật cười, chạy tới nhào vào trong ngực Dung Tiêu.
Dung Tiêu cũng đỡ được cậu, thuận tay ôm lấy eo cậu.
Tình cờ có những người bạn cùng lớp mà Văn Yến quen biết đang đứng ở cổng trường, Dung Tiêu đứng đây liền tự động thu hút sự chú ý của mọi người, những người xung quanh vốn đang nhỏ giọng bàn tán, đoán xem Dung Tiêu đang đợi ai, bây giờ thấy Văn Yến lao tới, nhân cách hóng drama lập tức online, bọn họ tươi cười gọi tên Văn Yến, hỏi cậu: "Đây là anh trai cậu à?"
"Không," Văn Yến lớn tiếng phủ nhận, "Đây là bạn trai mình."
Trả lời xong, cậu cảm thấy rất tự hào.
Ai mà chẳng có người yêu chứ.
Hàng ngày cậu đều nhìn thấy mọi người nắm tay bạn trai, bạn gái đi ngang qua trước mặt mình, bây giờ đến lượt cậu phát cơm chó cho bọn họ rồi.
Dung Tiêu bất đắc dĩ cười một tiếng, nhưng cuối cùng cũng không phản bác mà nắm lấy tay Văn Yến bước vào xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!