Kỳ thi ở trường Dung Hải đến sớm hơn hai ngày so với ở đại học A, vì tối qua xem phim kinh dị nên sáng nay Văn Yến dậy muộn.
Khi cậu và Lý Tranh bước vào lớp, tất cả học sinh trong lớp đều đã có mặt, thầy giáo đứng ở trên bục giảng điểm danh, tất cả đều đồng loạt nhìn bọn họ từ cửa đi vào.
Văn Yến gãi mặt, có chút xấu hổ, kéo Lý Tranh ngồi xuống hàng cuối cùng.
May là cậu chỉ đến trễ hai phút, giáo viên cũng không nói gì, chỉ đứng trên bục tuyên bố những việc cần chú ý, đặc biệt nhấn mạnh rằng không được phép dùng pháp khí để gian lận, một khi gian lận sẽ bị loại khỏi kỳ thi.
Những tiểu yêu xung quanh rõ ràng đang lo lắng, họ thì thầm dưới bục giảng.
Tai Văn Yến rất thính, cậu nghe thấy hai yêu quái nhỏ ở hàng phía trước nhỏ giọng thì thầm: "Xong rồi xong rồi, không được phép sử dụng pháp khí thì có khi top10 lớp tao cũng không vào được."
Một người khác nói: "Mày còn đỡ, tao vô được top100 là đã vui rồi, nếu không thế nào ba tao cũng đánh tao không trượt phát nào."
Văn Yến nghe thấy thì cực kì đồng cảm, xem ra dù là trẻ con loài người hay là trẻ con yêu quái cũng không thể thoát khỏi áp lực thành tích.
Cậu quay sang hỏi Lý Tranh: "Bọn mày nghiêm túc với kì thi này thế, tao còn tưởng là làm cho có thôi chứ?"
Lý Tranh quay người nói: "Sao mà không nghiêm túc được cơ chứ? Hầu như toàn bộ học sinh trong trường đều là con cái xuất thân từ các gia tộc quyền thế trong Yêu giới. Ai thi tốt, ai thi không tốt đều sẽ bị người khác biết hết. Hơn nữa nếu đứng trong top3 của lớp sẽ nhận được phần thưởng, phần thưởng là thứ tốt đó, rất nhiều yêu quái nhỏ đều muốn."
"Thứ tốt gì cơ?" Văn Yến rất tò mò, "Chỗ bọn mày tốt thật đó, lúc tao thi cấp ba cũng không được đối xử như vậy."
"Lần này không có công bố, năm ngoái hình như là Tị Thủy Châu và một món vũ khí." Lý Tranh nhớ không rõ, "Năm nay hình như là vũ khí bảo vệ."
Khi họ đang nói chuyện thì kỳ thi đã bắt đầu.
Kỳ thi được tổ chức ở một phòng học khác, giáo viên gọi tên, Lý Tranh và Văn Yến lần lượt xếp thứ 23 và 24.
Nhóm yêu quái nhỏ bỗng chốc trở nên lo lắng hơn, một yêu quái nhỏ thậm chí còn rụng lông vì lo lắng, hại người bên cạnh vốn bị dị ứng với lông chim hắt hơi mười mấy lần.
Nhưng Văn Yến không hề lo lắng chút nào.
Cậu không chút áp lực ghé vào bàn chơi cờ năm quân với Lý Tranh, cuộc chiến rất khốc liệt.
Trong khoảng thời gian này đã có yêu quái nhỏ quen thuộc với cậu, đó là một con lười tinh nhỏ, từ bên cạnh đi tới, nhìn cậu chơi một lúc rồi chậm rãi chọc chọc cậu, sau đó lại chậm rãi hỏi: "Tiểu... Phu nhân, cậu muốn… đứng thứ mấy?"
Lười tinh nhỏ này trông trắng trẻo mềm mại, Văn Yến không khỏi nhéo má hắn, vui vẻ đáp: "Tôi sao, chỉ cần không đứng bét lớp là được."
Những yêu quái nhỏ xung quanh đột nhiên tỏ ra ghen tị.
Lười tinh nhỏ hâm mộ đến phát khóc: "Thật... tốt quá..."
Văn Yến không có cách nào an ủi hắn, chỉ có thể vỗ vai hẳn để động viên.
Kỳ thi diễn ra khá suôn sẻ.
Hai giờ sau, đến lượt Văn Yến đi vào.
Lý Tranh cũng động viên cậu, dặn cậu đừng lo lắng quá.
Văn Yến tỏ vẻ mình không sao, đập tay với hắn một cái rồi đi vào phòng thi.
Cậu ngồi xuống vị trí thí sinh, sau đó mỉm cười vừa hiền lành vừa vô hại với sáu thầy cô giám thị.
……
Không đến 5 phút sau cậu đã quay lại.
Lý Tranh kinh hãi, dù sao, những yêu quái nhỏ khác ít nhất cũng phải bảy tám phút mới đi ra, một số người thể hiện xuất sắc còn có câu hỏi phụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!