Núi Nguy Yến.
Trên ngọn núi này trời đã mưa liên tục mấy ngày liền, toàn bộ ngọn núi chìm trong nước.
Khi Dung Tiêu và những người khác đến nơi, rõ ràng vẫn là ban ngày, nhưng bầu trời lại tối như buổi tối.
Một nhóm người mặc đồng phục màu đen đang canh giữ lối vào núi Nguy Yến, thoạt nhìn thì họ không có gì đặc biệt, thậm chí có thể coi họ là nhân viên công ty bình thường, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ phát hiện mỗi người trong số họ đều có đặc điểm không giống con người, có người trên mặt có vảy, có người có tai trên đỉnh đầu, có người đằng sau lại có đuôi.
Khi mọi người nhìn thấy Dung Tiêu và Du Bất Vấn đến gần, theo bản năng căng thẳng, đồng loạt cúi đầu.
Đây đều là nhân viên ở chi nhánh của Cục quản lý yêu quái.
Dung Tiêu cũng không làm khó bọn họ, gật đầu rồi lập tức dẫn người lên núi.
Hắn đứng ở lối vào phong ấn trên núi Nguy Yến, còn chưa bước vào, hắn đã cảm thấy một luồng chướng khí đang kích động dâng trào bên trong.
Phong Ma Ấn đã phong ấn những thứ kinh khủng này trong ngọn núi này, hắn vẫn nhớ năm đó bọn họ đã làm việc không ngủ không nghỉ như thế nào để vẽ ra các trận pháp, bây giờ đã ba nghìn năm trôi qua, những thứ này vẫn mưu đồ phá vỡ phong ấn chui ra.
Quả thật là vừa hèn hạ vừa dơ bẩn. Dung Tiêu cụp mắt xuống, đôi mắt xanh ngọc lục bảo lúc này biến thành một màu đỏ như lửa, nhưng trong nháy mắt đã biến mất.
Hắn quay người ra lệnh cho Tề Không: "Sai người hứng nước mưa trên núi về kiểm tra xem trong đó có oán khí và chướng khí không. Những người khác ở lại đây, Du Bất Vấn theo ta vào."
Du Bất Vấn gật đầu: "Vâng."
Hai người lần lượt bước vào đường hầm trong núi.
Trên núi mưa vẫn không ngừng rơi, mưa như trút nước, nếu nhìn kỹ sẽ thấy mưa không hoàn toàn trong suốt mà trong mưa còn xen lẫn một chút màu đen.
……
Hai ngày sau, nhà Dung Tiêu.
Lần này Dung Tiêu đi công tác, Văn Yến đắn đo mức độ nghiêm trọng của sự việc, mặc dù rõ ràng đang bị bệnh tương tư nhưng cũng không dám gọi điện đến.
Nhỡ đâu cậu gọi đúng lúc đám người Dung Tiêu đang trừ ma vệ đạo, vậy chẳng phải là gây sự à?
Cậu chỉ có thể nhịn xuống, u sầu buồn bã ngồi đối diện Lý Tranh, nhìn khuôn mặt mà mình đã sớm chán ngấy từ lâu, mỗi ngày thở dài ba lần.
Nhưng cậu không ngờ, cậu không đi tìm núi, núi lại tự chạy đến trước mặt cậu.
Dung Tiêu gọi điện đến trước.
Khi điện thoại di động reo, Văn Yến đang chán nản ôn lại cuốn "Lịch sử Trung Hoa cổ đại" và "Đại cương về lịch sử thế giới". Cậu viết một tập giấy dày cộm, từng dòng chữ như những con nòng nọc phủ kín tờ giấy trắng, khiến cậu nhìn mà hoa mắt chóng mặt.
Cậu không nhìn tên đã nhấc máy, giọng có chút gắt gỏng vì thời gian ôn tập quá dài: "Alo, ai đấy?"
Đầu bên kia của điện thoại im lặng trong giây lát.
"Ta, Dung Tiêu."
Văn Yến lập tức không cáu gắt nữa, giống như một con cá nóc nhỏ bị xì hơi.
"Là anh à, vừa rồi tôi không nhìn tên người gọi, còn tưởng là điện thoại của đa cấp chứ." Văn Yến giải thích, giọng nói đột nhiên trở nên ngọt ngào mềm mại.
"Cậu đang làm gì vậy? Không tiện nghe điện thoại à?" Dung Tiêu hỏi.
"Không làm gì cả, tôi đang ở nhà." Văn Yến đá tài liệu ôn tập đi, "Tôi vừa đọc sách một lát."
Cậu hỏi Dung Tiêu: "Sao anh lại rảnh rỗi gọi điện cho tôi? Chuyện của núi Nguy Yến đã xử lý xong rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!