Chương 13: Đi công tác

Văn Yến vốn tưởng rằng hôm nay mình sẽ hưng phấn đến không ngủ được, dù sao hôm nay Dung Tiêu cũng lãng mạn giống như trong mơ, khi hắn đứng ở trung tâm sàn nhảy, dáng vẻ vừa đẹp đẽ vừa lạnh lùng, hoàn toàn xứng đáng chụp thành ảnh rồi đóng khung treo lên.

Nhưng sự thật là vừa nằm xuống giường không lâu, mí mắt của cậu đã bắt đầu đánh nhau.

Cậu vừa mới ăn bữa khuya do quản gia chuẩn bị, trong bụng ấm áp. Cơn mưa phùn ngoài cửa sổ dần chuyển thành mưa to, tiếng mưa đập vào cửa sổ giống như thôi miên.

Cậu ngáp một cái, đặt bông hoa màu đỏ như lửa mà Dung Tiêu tặng lên đầu giường.

Cậu nhìn bông hoa nghĩ, không biết đây là loại hoa gì, trông không giống như hoa ở nhân gian.

Cậu nhớ ra bản thân Dung Tiêu là một yêu quái hệ mộc. Chẳng lẽ nó mọc trên cây của chính Dung Tiêu sao?

Nhưng cậu chưa kịp nghĩ ra đáp án thì đã dần chìm vào giấc ngủ theo tiếng mưa to ngoài cửa sổ.

Văn Yến có một giấc mơ.

Cậu mơ thấy một cái cây cao đến mức dường như che khuất cả bầu trời mọc ở một cánh đồng hoang vu, xung quanh ngay cả cỏ dại cũng không có.

Trên cây không có lá, thay vào đó là từng ngọn lửa màu đỏ nhảy nhót trên cành cây, như muốn đốt cháy cả bầu trời.

Mà cậu cứ như không cảm nhận được nhiệt độ của ngọn lửa, ngón tay cậu nhẹ nhàng chạm vào cành cây, vỏ cây xù xì thô ráp đâm vào đầu ngón tay mềm mại của cậu, nhưng nhiệt độ của cành cây lại rất ấm áp.

"Hóa ra mày là một cây Bất Tẫn Mộc."

Cậu nghe thấy chính mình nói.

"Chỉ có mình mày ở Côn Luân... chắc là chán lắm."

Sau khi cậu nói những lời này, cái cây trước mặt đột nhiên biến mất, một người đàn ông cao lớn giống như con người xuất hiện ở vị trí ban đầu của cái cây, hắn mặc một chiếc áo choàng màu đỏ, cả người tràn ngập sát khi, từ trên cao nhìn xuống cậu...

Nhưng Văn Yến chưa kịp nhìn rõ mặt người đàn ông thì đồng hồ báo thức đã reo lên từng tiếng reng reng, đánh thức cậu khỏi giấc mơ.

Văn Yến giật mình nhảy ra khỏi giường, lúc đưa tay lấy điện thoại mới nhớ ra hôm nay mình không cần phải đến trường, mọi chuyện xảy ra trong giấc mơ cũng vì uy lực mạnh mẽ của đồng hồ báo thức mà biến mất sạch.

Cậu thấy giờ mới có tám giờ sáng, kêu lên một tiếng rồi lại trèo lên giường.

Lần này cậu không mơ thấy gì cả.

?

Sau khi buông thả gần hết đêm thứ bảy, một người vốn không thích tập thể dục như Văn Yến cực kì mệt nên không đi ra ngoài vào chủ nhật mà ở nhà nghỉ ngơi lấy sức.

Trận mưa lớn đêm qua vẫn chưa tạnh, mưa như trút nước, tiếng mưa rào rào như che trời lấp đất, bầu trời lúc nào cũng u ám, khó phân biệt là ngày hay đêm, rất thích hợp để ở nhà.

Cậu tìm vài bộ phim tình cảm giải trí, dự định sau bữa trưa sẽ cùng Dung Tiêu xem, để Dung Tiêu học xem người khác làm hôn phu như thế nào.

Nhưng cậu còn chưa chọn được phim thì tin tức Dung Tiêu phải đi xa vài ngày đã ập đến.

Người đưa tin này là người của Cục quản lý yêu quái.

Buổi trưa, chuông cửa nhà vang lên.

Văn Yến cảm thấy kì lạ, thò đầu ra ngoài cửa sổ, từ khi cậu chuyển đến nhà Dung Tiêu, dường như chưa từng thấy ai đến đây thăm hỏi.

Đặc biệt là trong thời tiết như này.

Quản gia băng qua sân mở cửa, chỉ thấy một nam một nữ đi vào. Cả hai đều rất đẹp, nữ thì duyên dáng nam thì tuấn tú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!