Chương 11: Không có thiệp mời

Văn Yến và những người khác nhanh chóng đến đích.

Địa điểm được trang trí tươm tất, ánh đèn trong phòng được đặc biệt làm mờ đi, trên bàn có vài chiếc chụp đèn bằng thủy tinh, bên trong là những ngọn nến đang cháy, chiếu sáng những bông hoa vừa được chuyển đến bên cạnh. Toàn bộ đều mang một bầu không khí lãng mạn mơ hồ, nhìn là biết muốn khuyến khích người ta yêu đương.

Những người đến tham gia cũng ăn mặc chỉnh tề, đặc biệt là các cô gái đều mặc váy ngắn và trang điểm, trong ánh sáng mờ ảo trông như những tiểu tiên nữ.

Ba người Văn Yến vừa bước vào đã gây ra một trận xôn xao.

Ba người họ đều có ngoại hình ưa nhìn, Lý Tranh và Kim Việt Trạch đều mặc đồ đen tuyền, trông oách xà lách vô cùng, ở giữa là Văn Yến trắng đến phát sáng, ba người như đi trên sàn catwalk, trong nháy mắt đã dìm những người khác xuống.

Tuy nhiên, bọn họ vừa đi vào vài giây đã bị các cô gái trong lớp bắt cóc. Một nhóm nữ sinh vây quanh Văn Yến và Lý Tranh, xoa mặt hai người, có người còn hỏi mã số son bọn họ dùng.

"Tớ sao mà tô son được chứ," Văn Yến nhăn mặt, nói không rõ ràng, "Đây là màu môi tự nhiên mà."

Cậu chỉ thoa một ít son dưỡng thôi.

Lý Tranh thậm chí còn thô bạo hơn, không thoa tí gì luôn.

Kim Việt Trạch là người thực sự đánh son. Hắn nghiêm túc nói: "Tớ dùng màu 009 của Tinh Mộng."

Nhưng những người khác nhìn đôi môi đen thùi lùi của hắn, không ai muốn thoa màu giống vậy.

Đúng bảy giờ, vũ hội chính thức bắt đầu.

Những người vừa trò chuyện cùng nhau đều đã tìm được bạn nhảy cho riêng mình, cũng có người không có bạn nhảy tìm kiếm những người khác cũng một mình như mình và tạo thành một cặp tạm thời.

Kim Việt Trạch không muốn khiêu vũ nên cuối cùng Lý Tranh đi cùng Văn Yến.

Văn Yến vốn không muốn khiêu vũ, nhưng ngồi trên ghế sofa quá dễ thấy, chỉ trong mười phút đã có bốn người tìm đến, phiền phức đến mức cậu phải đứng dậy khiêu vũ cùng Lý Tranh.

Khiêu vũ đúng là một công cụ tốt để xúc tác ái muội, nhưng một khi người khiêu vũ biến thành thằng bạn nối khố cởi truồng tắm mưa với mình, sự ái muội này liền biến mất không dấu vết.

Văn Yến sống không còn gì luyến tiếc nhìn lên trần nhà, hỏi trời: "Sao tao lại lưu lạc đến độ phải khiêu vũ với mày chứ?"

"Câu hỏi hay. Tao cũng đang nghĩ tại sao mình lại từ chối hoa khôi lớp bên để ra đây ôm nhau với mày." Lý Tranh thậm chí còn chán nản hơn: "Mày có tin là ngày mai lớp mình sẽ truyền ra tin tao cũng là gay và đang theo đuổi mày không."

Nghĩ đến cảnh tượng đó, hắn chỉ hận không thể hất tay vứt Văn Yến vào bụi hoa.

Văn Yến kỳ quái hỏi: "Yêu quái bọn mày không phải không quan tâm nam nữ sao? Chẳng lẽ mày là ngoại lệ chỉ thích con gái à?"

Lý Tranh trợn mắt, "Bọn tao thật sự không quan tâm nam nữ, nhưng điều đó không có nghĩa là tao chỉ muốn yêu con trai. Tao cũng muốn thử yêu đương với một cô gái nhân loại dịu dàng đáng yêu, ok?"

Văn Yến đồng cảm nhìn hắn: "Trong nhân loại làm gì có nhiều cô gái dịu dàng đáng yêu chứ, mỗi người đều có thể nắm đầu túm tóc đánh mày nát như tương, bớt mơ đi, dù có cũng không đến lượt mày đâu."

Lý Tranh bị cậu chọc tức.

Con thuyền tình bạn này nói lật là lật.

Còn chưa nhảy hết bài thì cả hai đã chuẩn bị đánh nhau.

Nhưng bọn họ vẫn miễn cưỡng nhảy hết ba điệu rồi mới trở lại làm một đóa hoa tường vi trong góc lần nữa*.

*Hoa tường vi là người có tính cách hướng nôi, sẽ tham dự các bữa tiệc và các buổi họp mặt xã hội, nhưng thường giữ khoảng cách với đám đông và chủ động tránh bị chủ ý. Họ cũng hòa đồng với bạn bè nhưng không phải là người lạ, mặc đủ khi ở gần bạn bè, những người lạ sẽ trở nên ít ảnh hưởng hơn. Wikipedia (tiếng Anh)

Để tránh bị người khác quấy rối, ba người lén lút lấy một đĩa đồ ăn nhẹ, rúc vào sau ghế sô pha, vừa lười biếng vừa uống champagne.

Đi vũ hội mà làm thế này đúng là không giống ai.

Kim Việt Trạch rất thích bầu không khí này. Hôm nay hắn đến vũ hội hoàn toàn là để lấy tài liệu cho tiểu thuyết, chứ bản chất hắn vẫn là người sợ xã hội, rúc ở trong góc sẽ khiến hắn có cảm giác an toàn hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!