Đêm nay, Lục Gia Lương tiếp tục trằn trọc không ngủ được.
Phòng ngủ của anh thông với ban công, nơi chiếc áo sơ mi trắng đã được giặt sạch sẽ treo cao. Những vết bẩn từ canh cà chua hoàn toàn biến mất, như thể mọi chuyện xảy ra ban ngày chỉ là một giấc mơ.
Máy lạnh vẫn hoạt động, không ngừng thổi luồng khí lạnh vào phòng. Lục Gia Lương nhắm mắt lại, nhưng trong đầu anh không ngừng hiện lên những hình ảnh từ ban ngày: ánh nắng rực rỡ như tan chảy, những đám mây trắng ngần như sữa, hàng cây ven đường xanh mướt như tranh vẽ. Tất cả đều đẹp đến mức hư ảo. Nhưng rực rỡ nhất chính là bóng dáng nhỏ nhắn, áo phớt hồng, đứng giữa màn sương mờ ấm áp từ hơi nóng bốc lên...
Anh trở mình, mở mắt ra.
Mọi màu sắc rực rỡ trong đầu tan biến, anh lại bị bóng tối bao trùm.
Lớp 9 nằm trên tầng ba, sát cạnh văn phòng tổ Toán. Mỗi lần đi ngang lớp 9 để hỏi bài, anh đều nghe thấy tiếng cười trong trẻo của cô. Cô hay trò chuyện với bạn bè bàn trước bàn sau, giọng cười tươi rói vang khắp hành lang.
Có lần, trong giờ học, anh đến văn phòng toán thì nhìn thấy cô giơ cao cuốn sách, đầu nghiêng sát vào bạn cùng bàn, trốn sau sách nói chuyện gì đó.
Nhưng khi ở bên anh, cô lại rất trầm lặng.
Liệu cô có nghĩ rằng anh là một người nhạt nhẽo, kiểu mọt sách chỉ biết học không?
Mắt mở thao láo nhìn trần nhà, đôi mắt anh bắt đầu phản kháng, cay xè, nhức mỏi vì giờ nghỉ mà chẳng được nghỉ. Anh với tay lấy tuýp thuốc mỡ đặt bên cạnh gối, giơ lên trước mặt, cố đọc hướng dẫn sử dụng trong bóng tối, dù biết điều đó chỉ làm mắt đau thêm.
Dĩ nhiên anh không đọc được chữ nào.
Nhưng trong đầu anh vẫn vang vọng giọng nói của một người đàn ông trẻ qua điện thoại. Anh nghe rõ hai chữ "Tiểu Ngư".
"Tiểu Ngư"... Không cần nghĩ nhiều, chắc chắn là tên gọi thân mật dành cho Tân Ngư.
Quan hệ thế nào mới gọi được như vậy? Chỉ là bạn học bình thường có thể không?
Tất cả bắt đầu từ một cuộc điện thoại.
Khi Tân Ngư chuẩn bị lên xe buýt, cô nhận được một cuộc gọi. Đầu dây bên kia là giọng của một chàng trai trẻ, giọng nói ấy khiến Lục Gia Lương mất ngủ cả đêm nay.
Anh từng nhìn thấy thẻ sinh viên của người đó treo trên cổ
- sinh viên trường Thể thao, một người đã trưởng thành. Nhưng anh ta có biết rằng, Tân Ngư vẫn chỉ là một học sinh cấp ba, cần nghiêm túc học hành hay không?
Lục Gia Lương trở mình thêm một lần nữa, nắm chặt tuýp thuốc trong tay.
Trường Trung học Thực nghiệm của thành phố không so được với trường trước đây anh từng học, cả về chất lượng giảng dạy lẫn mức độ quản lý. Nhưng vấn đề tình yêu tuổi học trò thì luôn là đề tài muôn thuở, dù là lớp chọn hay lớp thường, buổi sinh hoạt lớp luôn kể ra vô số ví dụ minh họa về việc yêu sớm ảnh hưởng đến học tập. Nếu không có ví dụ, họ sẽ cố tình đưa ra, ép học sinh tập trung vào việc học.
Vậy cô giáo chủ nhiệm lớp 9 không hề nhắc nhở sao?
Nếu giáo viên không làm, liệu anh có thể không?
Anh muốn nói với Tân Ngư rằng đừng tin những lời ngọt ngào của bất kỳ chàng trai nào, nhất là một sinh viên đại học. Cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ chưa trưởng thành. Một người đàn ông trưởng thành có tư duy bình thường sẽ không bao giờ dẫn dắt sai lầm cho một cô gái nhỏ.
Anh muốn bảo cô hãy dành toàn bộ tâm trí cho việc học. Nhiệm vụ của học sinh cấp ba là học tập thật tốt. Nếu cô thấy khó khăn ở đâu, anh có thể giúp đỡ, làm gia sư cho cô để cải thiện thành tích...
Nhưng nếu nói vậy, cô sẽ nghĩ anh thật lạ lùng, thậm chí là nhiều chuyện, đúng không?
Liệu cô có ghét anh không, cho rằng anh là kiểu người thích lên lớp người khác?
Anh không phải người như vậy.
Nằm trong bóng tối, suy nghĩ của anh cứ ngày càng đi xa, chìm sâu vào những góc tối của tâm trí. Anh chỉ muốn Tân Ngư đừng yêu sớm, chỉ muốn cô chia tay với người bạn trai hiện tại.
Lục Gia Lương trở mình thêm lần nữa.
Chiếc điều hòa vẫn hoạt động đều đặn, tiếng ồn nhẹ nhàng cùng luồng khí lạnh đẩy hơi nóng ra khỏi căn phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!