Ngực anh loang lổ những vệt đỏ tươi, vài mảnh trứng bám trên khuy áo, trông rất thảm hại.
Lúc này Tân Ngư chỉ muốn độn thổ luôn cho rồi. Lục Gia Lương vẫn nắm lấy cánh tay cô, đầu ngón tay anh mang theo chút ấm áp ẩm ướt.
"Xin lỗi, xin lỗi..."
Trác Phàm cầm trong tay chai cola ướp lạnh, ló đầu qua đám đông: "Ai làm đổ ly nước vậy?"
Trên bàn có một chiếc ly thủy tinh nằm nghiêng, chỉ còn chút nước dưới đáy đã chảy hết xuống sàn.
Trần Di chen qua đám người: "Ly nước của tôi, nhưng vừa rồi tôi ở trên bục giảng. Ai làm đổ vậy? Chẳng có ý thức gì cả, đổ nước mà không biết lau à?"
Dù lời Trần Di nói không sai, nhưng quần áo của Lục Gia Lương rõ ràng là do Tân Ngư làm bẩn. Cô không có dũng khí ngẩng đầu nhìn anh, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Mất mặt quá, thật sự quá mất mặt.
Trác Phàm liếc nhìn Tân Ngư, thấy cô không hề hấn gì, nhớ lại "mối thù" ngày hôm qua, liền châm chọc: "Bạn học, sàn nhà toàn nước rõ rành rành, cậu không thấy hả? Không cẩn thận gì cả!"
Nếu không có Lục Gia Lương ở đây, Tân Ngư đã chẳng giữ được hình tượng mà cãi tay đôi với cậu ta.
Cô chưa kịp nói gì, đã có người đứng ra bảo vệ.
Đường Tử Di mặc chiếc váy đã chuẩn bị kỹ cho ngày hội trường, trông kiêu sa như một nàng công chúa. Trong khi những người xung quanh mồ hôi nhễ nhại, cô ấy vẫn xõa tóc, làn da mịn màng trắng nõn.
"Bạn học này vừa mới giúp bọn tôi mang cơm, cậu thì làm gì? Bớt nói những lời chẳng ra gì đi."
Cô ấy không ngại chỉ trích một nam sinh thiếu tinh thần đàn ông như vậy.
Sau đó, cô ấy quay sang Tân Ngư, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Tân Ngư vội lắc đầu: "Mình không sao." Nếu không nhờ Lục Gia Lương kịp thời đỡ lấy, chắc chắn cô đã ngã sõng soài xuống sàn nhà, không chỉ đập người xuống nền mà còn dính đủ loại nước canh văng tung tóe. Nhưng Lục Gia Lương lại trở thành người gánh hết mọi thứ.
Đường Tử Di nhíu mày, hỏi: "Cậu có bị bỏng không?"
Cổ của Lục Gia Lương trắng ngần, vì thế những vệt canh cà chua trên đó càng nổi bật.
Tân Ngư cũng theo bản năng nhìn vào cổ anh. Da anh ửng đỏ, còn dính một mảnh vỏ cà chua chói mắt. Lục Gia Lương khẽ lắc đầu: "Không sao đâu." Ánh mắt anh lại hướng về phía Tân Ngư, nét mặt trông không giống người gặp chuyện gì nghiêm trọng, thậm chí còn thoáng nở một nụ cười.
"Thật sự không sao." Anh nhắc lại lần nữa.
"Nhưng quần áo của cậu bị bẩn rồi." Đường Tử Di lo lắng, "Cậu phải mặc nó khi làm MC mà, liệu giặt sạch được không?"
Lục Gia Lương nói: "Để tôi thử giặt xem sao."
Dù dáng vẻ hiện tại của anh khá lấm lem, nhưng nhờ dáng người cao ráo, đôi mày rậm và đôi mắt sâu, anh vẫn giữ được vẻ điển trai và chính trực. Đứng trước Đường Tử Di xinh đẹp nổi bật trong chiếc váy lộng lẫy, hai người như bước ra từ thế giới khác so với những bạn học mặc đồ bình thường xung quanh.
Nhưng lạ thay, cảm giác tự ti và ghen tị từng khiến Tân Ngư nghẹt thở vào buổi sáng giờ đây lại không xuất hiện. Cô không còn cảm giác "chúng tôi là người của hai thế giới" như những người khác.
Có lẽ vì khi nói chuyện, ánh mắt của Lục Gia Lương luôn liếc về phía cô một cách vô thức?
Hoặc cũng có thể vì khoảng cách giữa cô và anh gần hơn nhiều so với khoảng cách giữa anh và Đường Tử Di, tạo cho cô cảm giác như hai người mới là một đôi?
Tân Ngư cười thầm trước suy nghĩ viển vông của mình.
Cô vội lấy lại tinh thần, hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào anh. "Dù gì thì quần áo cũng do mình làm bẩn, để mình giặt cho."
Lục Gia Lương lắc đầu từ chối: "Không cần đâu. Đây vốn không phải lỗi của cậu. Mình vào nhà vệ sinh xử lý là được."
Bộ quần áo dùng cho ngày hội trường vừa được giáo viên phát. Anh mang theo chiếc áo vào nhà vệ sinh, thay ra rồi giặt sơ qua bằng nước sạch. Vết bẩn vẫn còn, nhưng màu đã nhạt đi nhiều.
Anh gấp chiếc áo ướt sũng, bỏ vào túi nhựa, định mang về nhà giặt lại. Khi vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, anh đã thấy Tân Ngư đứng đợi bên ngoài. Cô thấy anh, liền tiến lên hai bước, đứng thẳng trước mặt anh như một đứa trẻ phạm lỗi, tư thế nghiêm chỉnh đến kỳ lạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!