Lục Gia Lương đăng ký học lái xe. Từ khi nhận công việc dạy kèm, thời gian rảnh của Tân Ngư cũng nhiều hơn nên cô đăng ký theo. Mới đầu cô lái xe hay chết máy, bị đả kích không nhẹ, Lục Gia Lương liền dẫn cô đi ăn ở gần sân tập, sau đó tranh thủ buổi trưa ít người, hai người cùng luyện lái. Tìm được cảm giác rồi, sự tự tin quay lại, cả hai đều thi một lần là qua.
Trong thời gian đó, bà ngoại của Lục Gia Lương tổ chức sinh nhật, anh quay về Hải Thị một thời gian. Hai người mỗi tối đều video call. Gần đến ngày nhập học, công việc dạy kèm kết thúc, Lục Gia Lương đã lên kế hoạch sẵn, rủ Tân Ngư đi du lịch ở mấy thành phố khác. Đầu tiên là Hải Thị gần nhất, chơi ở bãi biển hai ngày, rồi bay thẳng đến một đô thị phồn hoa.
Cậu của Lục Gia Lương mở khách sạn, nhưng anh vẫn suy nghĩ chu toàn, không chọn ở khách sạn của người nhà mà đặt hai phòng đơn ở khách sạn chuỗi. Chính khí như gió mát trăng thanh. Hai người xuống máy bay là đến khách sạn luôn.
"Mệt quá, em vào phòng nghỉ một lát, chiều mình ra ngoài chơi tiếp nhé." Tân Ngư cầm thẻ phòng, bước vào trước, để lại bóng lưng cho Lục Gia Lương đang đứng ở hành lang âm thầm tiếc nuối.
Tân Bằng sớm đã biết con gái có cậu bạn thân, nhưng ông hoàn toàn không ngờ bạn thân ấy lại là người đi du lịch cùng con gái mình suốt cả mùa hè! Tân Ngư hối lộ quà cáp cho Mục Tĩnh để cô nàng nói dối giúp, Tân Bằng vẫn tưởng con gái đang đi chơi với bạn thân là con gái.
Nằm ườn trên giường mềm mại, Tân Ngư mở khung chat, Mục Tĩnh gửi một đoạn tin nhắn thoại khiến mặt cô đỏ bừng.
"Lục Gia Lương đúng là ưu tú thật đấy, nhưng cậu phải biết giữ mình, không thể để bị chiếm tiện nghi, dù là người yêu cũng không được! Nam nữ đơn độc đi du lịch với nhau, ai biết cậu ấy có tính toán gì, tớ nghi là muốn 'ăn sạch' cậu luôn rồi đó... Không phải tớ cổ hủ đâu, mà chuyện này phải cân nhắc kỹ càng... Không thể để cậu ấy đắc ý sớm như vậy!"
Tân Ngư gọi điện ngay: "Tĩnh Tĩnh! Là hai phòng riêng, bọn tớ không ngủ chung mà!"
"Sao tớ nghe giọng cậu buồn xo vậy?" Mục Tĩnh chống cằm suy nghĩ, đổi giọng còn nhanh hơn lật sách: "Nhưng mà nếu cậu muốn nếm thử trái cấm thì cũng được thôi, Lục Gia Lương đẹp trai, dáng chuẩn, chân dài, mặt mũi xuất sắc, ngủ với cậu ấy cũng không thiệt."
Tân Ngư cuống cuồng cắt lời không cho cô nàng nói tiếp, hỏi muốn mua gì làm quà để chuyển hướng câu chuyện khỏi chủ đề "tục tĩu" kia.
Từ sau khi mở khóa "hôn môi", mỗi lần gặp nhau đều tránh không khỏi mấy màn hôn tạm biệt luyến lưu mãi không dứt. Tân Ngư thỉnh thoảng còn cảm nhận được nhiệt độ bừng bừng từ Lục Gia Lương, nhưng hai người đều đỏ mặt không dám đi xa hơn.
Nhớ mãi hôm đó đi dạo công viên, trước lúc chia tay, Lục Gia Lương nắm vai cô, mắt sáng rực nhìn cô đầy mong chờ, rồi từ từ cúi xuống môi cô.
Cả hai ngồi trên ghế đá trong bóng tối che phủ.
Không biết từ lúc nào Tân Ngư bị anh ôm ngồi trên đùi, ngực kề sát nhau, không thể tách rời. Cảm giác lạ lẫm từ h* th*n truyền đến khiến Tân Ngư run rẩy phát ra vài tiếng "ưm", Lục Gia Lương như bị dội một gáo nước lạnh, sực tỉnh. Cả người anh cứng đờ, thì thầm xin lỗi bên tai cô.
"Anh... mơ thấy nhiều lần rồi..." Anh cắn răng, khó khăn giải thích: "Không phải, không phải ý đó... Anh không cố ý đâu, Cá Nhỏ, đừng sợ, anh sẽ không làm gì em cả... anh chỉ là..."
Hơi thở dồn dập vang lên bên tai, như lửa bén vào da thịt, khiến cô nổi đầy da gà. Giọng anh vẫn dịu dàng, tràn đầy căng thẳng và nóng bỏng.
"Thích em... Rất thích, rất rất thích..."
Sau đó Tân Ngư vùi đầu vào ngực anh, né tránh những nụ hôn liên tiếp. Trong bóng tối, Lục Gia Lương phải bình tĩnh lại rất lâu mới lấy lại vẻ ôn hòa ban đầu, chỉ là bàn tay vẫn siết chặt lấy tay cô, không ngừng siết lại, như không nỡ để cô rời đi.
"Cá Nhỏ, cậu còn nghe không đấy?"
Tân Ngư lúng búng đáp lại hai tiếng "ừ ừ" để giấu giếm.
Mục Tĩnh đang phơi nắng ngoài biển, nếu không thật sự đang đi chơi thì lời nói dối này không lấp l**m nổi. Cô nàng thi tốt vượt mong đợi, đậu một trường dân lập, chuyên ngành truyền thông mới. Đã vậy còn chơi tới bến, vừa nghe nhạc vừa nói với Tân Ngư chỗ nào vui, món nào ngon, mà Tân Ngư chỉ nghe được một nửa.
Lúc Lục Gia Lương rủ cô đi du lịch, cô đã có kỳ vọng, nhưng không ngờ anh lại đặt hai phòng riêng. Đúng là thất vọng, dù không định làm gì nhưng đã quen có anh bên cạnh, không gặp thì nhớ, gặp rồi lại muốn nắm tay, muốn ôm. Tình cảm cứ như vậy mà sâu dần. Dù hai người chỉ nói chuyện thôi cũng khiến cô thấy thỏa mãn, nhưng giờ lại bị chia hai phòng.
Tân Ngư đang lơ đễnh chợt mở miệng: "Tĩnh Tĩnh, nếu tớ nói là muốn ngủ cùng phòng với anh ấy, liệu có kỳ cục không?"
"......" Bên kia im lặng vài giây, rồi gào lên: "Đúng là Cá Nhỏ mà tớ quen! Gan to đấy! Đó là bạn trai cậu mà, muốn ngủ cùng phòng thì ngủ, có gì mà kỳ! Muốn thì cứ làm, chẳng có gì sai cả!" Còn thầm nghĩ, nếu Lục Gia Lương biết chắc cười tươi không khép miệng nổi.
Sau giấc ngủ ngắn, cả hai cùng đi ăn, chơi như kế hoạch. Tối về khách sạn, Lục Gia Lương cứ nắm tay không buông, sớm biết thế đặt luôn phòng đôi, để còn nói chuyện khuya. Nhưng lại sợ Cá Nhỏ nghĩ nhiều. Cuối cùng đành luyến tiếc chào tạm biệt. Anh thật sự rất muốn đi theo cô về phòng, dù chỉ được nằm sàn cũng còn hơn mất ngủ cả đêm.
Lục Gia Lương vào phòng tắm, lúc lau người xong thì thấy có người đang gõ cửa. Tim anh đập thình thịch, mở điện thoại ra đã thấy Tân Ngư nhắn: "Anh đang làm gì thế?"
Còn chưa kịp trả lời thì ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc.
"Lục Gia Lương?"
Anh khoác đại áo choàng tắm, che mấy chỗ nhạy cảm, nhìn thấy Tân Ngư đang ôm chăn gối đứng trước cửa. Ánh đèn sáng hắt vào mắt cô long lanh lấp lánh, cô nhìn thấy giọt nước lăn trên ngực anh, mặt đỏ như gấc, lí nhí nói: "Bên giường có cái gương lớn quá, em sợ không dám ngủ một mình..."
Không hoàn toàn là nói dối. Ở Hải Thị cũng chỉ ngủ một đêm. Cô chỉnh nhiệt độ máy lạnh thấp xuống, trùm kín mít mới ngủ được. Hôm sau còn hơi uể oải, nếu cứ tiếp tục ngủ riêng thì làm sao vui nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!