Chương 6: (Vô Đề)

Cả đêm trằn trọc không ngủ được, sáng ra nhìn vào gương, dưới mắt Lục Gia Lương hiện rõ hai quầng thâm đậm. Da anh vốn trắng, mấy năm gần đây lại ít tham gia hoạt động ngoài trời, quanh quẩn chỉ có học và học, khiến làn da mỏng manh càng lộ vẻ xanh xao, mệt mỏi.

Từ xa, Cao Tử Ngang nhìn thấy anh, liền đẩy xe chạy tới: "Trời ơi, tối qua cậu làm gì thế? Thành gấu trúc luôn rồi à?" Cậu ta bỗng rùng mình, nghĩ đến một khả năng: "Đừng nói với tôi là cậu thức trắng để học bài nhé? Chơi lớn vậy, tính làm thủ khoa toàn quốc hả? Nhưng giờ mới lớp 11 mà..."

Cao Tử Ngang học cùng lớp với Lục Gia Lương, thành tích các môn tự nhiên luôn thuộc top 10 trong lớp, nhưng mấy môn văn hóa như Ngữ văn hay Tiếng Anh thì kém hơn, may lắm cũng chỉ đứng top 30 toàn lớp. Dù vậy, với kết quả này, cậu ta vẫn chắc suất đậu vào trường đại học trọng điểm.

Tuy thường ngày ham chơi, nhưng nghĩ đến việc Lục Gia Lương thức cả đêm học bài, trong lòng Cao Tử Ngang không khỏi dâng lên cảm giác bất an không nói thành lời. Cậu ta nhìn Lục Gia Lương chằm chằm, mong nhận được một câu phủ nhận.

Nhưng Lục Gia Lương chỉ lặng lẽ nhìn xuống, vẻ mặt uể oải, không trả lời.

Cao Tử Ngang không chịu bỏ qua, tiếp tục truy hỏi:

"Thật sự không phải học bài chứ? Vậy chẳng lẽ là lén xem video? Trời ạ, không ngờ nhé, hot boy lạnh lùng của chúng ta mà cũng xem mấy thứ tầm thường đó..."

Cậu ta chưa kịp nói hết câu thì ánh mắt Lục Gia Lương đã quét qua, giọng điệu lạnh nhạt: "Đừng nói bừa."

"Thế thì đúng là học bài rồi!" Cao Tử Ngang không thể tin nổi: "Cậu làm thế còn để người bình thường như chúng tôi sống sao?"

Lục Gia Lương không hiểu sao cậu ta cứ phải cuống lên thế. Đang định giải thích rằng anh không học bài cũng chẳng xem video linh tinh, thì một bóng dáng tươi sáng bất chợt lọt vào tầm mắt.

Anh thoáng sững người, ngón tay bất giác co lại.

Cô mặc chiếc áo thun màu hồng đào, tóc buộc đuôi ngựa cuộn thành một búi nhỏ, bên cạnh gắn thêm hai quả đào nhỏ xinh. Mỗi bước chân, cô lại tung tăng nhảy nhẹ, như đang mang cả sắc xuân theo mình. Nhận ra có người đang nhìn, cô nghiêng đầu ngó lại.

Lục Gia Lương lập tức quay ngoắt đầu, nhìn thẳng phía trước. Nhưng hành động quá mức cứng nhắc lại khiến anh trông hơi gượng gạo. Cao Tử Ngang chẳng biết từ khi nào đã im bặt, đột nhiên huých vai Lục Gia Lương một cái, kèm theo âm thanh mờ ám đầy ẩn ý.

"Cậu cũng đang nhìn cô ấy hả? Xinh thật đấy."

Lục Gia Lương như nghe thấy tiếng ong ong trong đầu. "Cũng" là sao chứ?

Anh liếc Cao Tử Ngang một cái, thấy cậu ta đang nhìn với ánh mắt không thể hớn hở hơn. Lại nhanh chóng quay sang Tân Ngư, chỉ thoáng nhìn qua, anh phát hiện cô đã đổi dáng đi. Tay cô để nghiêm chỉnh trước bụng, lưng thẳng tắp, cả người trông đoan trang hơn hẳn.

Cao Tử Ngang cảm thán: "Dáng người, khí chất này, đúng là có phong thái của Tiểu Long Nữ!"

Ở phía xa, trong tầm mắt cậu ta, là một cô gái mặc váy liền không tay.

Đường Tử Di vừa nhìn thấy họ đã chủ động chào. Cô ấy cũng là MC cho lễ kỷ niệm trường, thường xuyên trao đổi công việc với Lục Gia Lương.

Chẳng hiểu sao, Lục Gia Lương lại cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Đường Tử Di đứng đối diện anh, trong khi Cao Tử Ngang ở bên cạnh cứ thì thầm gây chú ý, như một chú khỉ cố gắng làm trò. Lục Gia Lương giữ ánh mắt không dao động, nhẹ nhàng từ chối lời mời đi ăn trưa của Đường Tử Di.

"Tôi ăn rồi." Bóng dáng màu hồng phấn ấy khuất dần, Lục Gia Lương cũng không nán lại, anh bước đi ngay sau đó.

Cao Tử Ngang vừa đi vừa xuýt xoa: "Lục Gia Lương, chiêu 'dụ rồi buông' này của cậu chơi hay thật đấy!"

"Vớ vẩn." Lục Gia Lương chẳng buồn quay đầu, đi thẳng vào lớp học.

"Cậu bảo tôi vớ vẩn?" Cao Tử Ngang nhíu mày, không hài lòng: "Không phải chứ, người anh em, dạo này cậu không lướt diễn đàn trường chút nào sao?"

Trước đây, lúc chưa vào giờ học, Lục Gia Lương thường tranh thủ tự học, nhưng tối qua ngủ không ngon nên anh định ngủ bù một chút. Chỉ tiếc là Cao Tử Ngang ngồi cạnh lại cứ lắm lời.

"Không có hứng." Lục Gia Lương đáp gọn: "Không muốn xem."

"Chuyện của Đường Tử Di mà cậu cũng không quan tâm?"

Đáp lại Cao Tử Ngang là một tiếng "Ừ" đều đều, không chút cảm xúc.

Cao Tử Ngang đứng phắt dậy, nghiêng người đối diện cậu: "Cậu nhìn thẳng vào mắt tôi, nói lại lần nữa xem. Thật sự không hứng thú với chuyện của Đường Tử Di?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!