Suốt mấy ngày liền, sau khi tiết tự học buổi tối kết thúc, Tân Ngư không về nhà mà ở lại lớp chờ Lục Gia Lương. Phòng học lúc ấy vắng hoe, chỉ lác đác mấy người còn nán lại ôn bài, trong đó có Mạnh Hiểu Vân.
Lần này thi khai giảng, thành tích của Mạnh Hiểu Vân khá tốt. Ở trường Thực nghiệm, ngoài lớp Một và lớp Hai là lớp chuyên, thì từ lớp Ba đến lớp Tám được mặc định là lớp tốt. Dù chất lượng giáo viên không bằng lớp chuyên, nhưng so với các lớp thường xếp cuối thì vẫn hơn rất nhiều. Với điểm số lần này, Mạnh Hiểu Vân chắc chắn có thể rời khỏi lớp Chín.
Cô ấy cầm bài thi toán, ngồi vào chỗ bạn cùng bàn của Tân Ngư, nói: "Cá Nhỏ, điểm toán lần này của cậu tăng nhiều lắm đó."
Tân Ngư đang sửa lại các lỗi sai, nghe vậy thì cười cười ngại ngùng. Toàn là công lao của Lục Gia Lương cả. Dù điểm các môn khác chưa khiến cô hài lòng, nhưng ít nhất môn Toán là minh chứng cho việc cô học hành nghiêm túc.
"Cho tớ mượn vở ghi Toán của cậu xem được không?" Mạnh Hiểu Vân nghiêm túc cam đoan: "Tớ sẽ giữ cẩn thận, mai trả liền!"
"Không sao, cứ cầm xem đi." Tân Ngư lấy cuốn vở toán từ trong balô đưa qua.
Mạnh Hiểu Vân vội nói cảm ơn, còn lôi ra từ túi một gói bánh quy đưa cho cô. Tân Ngư không khách sáo gì, xé vỏ bọc ra nhét luôn vào miệng.
Mạnh Hiểu Vân không để tâm đến chuyện ngoài cửa sổ nữa, tập trung toàn bộ tinh thần nghiên cứu vở ghi chép của Tân Ngư. Gặp chỗ không hiểu, cô ấy khẽ chọt chọt vào cánh tay Tân Ngư. Lúc này Tân Ngư không học nữa, đang chống cằm đếm từng tích tắc của kim đồng hồ, thấy thế thì cúi đầu lại gần, kiên nhẫn giảng giải.
Sau khi kết thúc tiết tự học, Lục Gia Lương là người đầu tiên thu dọn xong balô. Không thấy Tân Ngư, anh lập tức bước lên lầu, đi thẳng đến cửa lớp Chín. Tân Ngư đang kề đầu vào bạn nữ cùng bàn giảng bài, anh không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh.
Khóe mắt Tân Ngư đã liếc thấy anh, giảng xong liền đứng bật dậy, khoác balô lên vai: "Nếu có chỗ nào không hiểu thì mai hỏi tiếp nha, tớ về trước đây, tạm biệt!"
Mạnh Hiểu Vân vẫy tay: "Cá Nhỏ, tạm biệt~"
Tân Ngư chạy ra ngoài, Lục Gia Lương bước ra khỏi bóng tối, sóng vai với cô cùng đi xuống cầu thang.Bánh Bao Sữa và Sôcôla là tên tạm thời mà Tân Ngư đặt cho hai con chó hoang. Phòng khám thú y đóng cửa khoảng mười giờ rưỡi, Lục Gia Lương chở Tân Ngư tranh thủ đến thăm chúng trước khi đóng cửa. Dù bị nhốt trong lồng sắt, nhưng có lẽ vì biết mình được cứu, cả hai chú chó đều có tinh thần tốt hơn thời còn lang thang. Thấy hai người đến, chúng vẫy đuôi điên cuồng, rên ư ử làm nũng.
Sôcôla là con chó đen, thậm chí còn l**m lên ngón tay của Lục Gia Lương. Anh không nói gì, nhưng vẻ mặt thì cực kỳ ghét bỏ, đầy vẻ oan ức nhìn về phía Tân Ngư.
Tân Ngư bị vẻ mặt đó chọc cười khanh khách, rút khăn ướt ra bao lấy ngón tay anh, vừa lau vừa nói: "Từ giờ nó là chó của cậu đó, cậu ghét bỏ kiểu này là không được đâu nha~ Cậu nhìn vẻ mặt nó kìa, hình như đang tổn thương đó~"
Lục Gia Lương liếc nhìn con chó đen trong lồng. Nó chỉ có thể nằm bẹp, hai chân sau mềm nhũn, gắng gượng nâng nửa người trước lên, đôi mắt to tròn long lanh nước, đúng là một cô chó nhỏ bất hạnh nhưng lạc quan.
Có thể nhìn ra được nét mặt à? Anh nghiêng đầu nhìn về phía Tân Ngư. Tân Ngư đang mở to đôi mắt hạnh long lanh, chống cằm ngắm con chó trong lồng, vươn tay ra chọt chọt trán của Sôcôla khi nó dí sát lại gần.
"Ráng chịu đựng thêm vài ngày nữa nha~ Sau này sẽ không phải sợ bị đói nữa đâu~!"
Lục Gia Lương nhìn hai con chó, cảm thấy chúng cũng đáng yêu ra phết.Tới kỳ nghỉ, Tân Ngư và Lục Gia Lương tranh thủ thời gian rảnh để đến thăm chúng. Vì đang học lớp 12 nên thứ Bảy vẫn phải học nửa buổi. Tan học xong, Tân Ngư dắt xe điện, xung phong chở hai con chó cùng Lục Gia Lương về nhà ông bà nội anh ở quê.
Con chó đen to xác nên được nhốt trong lồng, đặt trước xe điện. Con chó vàng nhỏ hơn thì được Lục Gia Lương ôm trong lòng. Hai người cùng đưa chúng về vùng quê.
Bà nội Lục Gia Lương cam đoan sẽ chăm sóc hai con chó thật tốt.
Tân Ngư yên tâm rời đi, còn nhờ ba đóng riêng cho chó đen một chiếc xe lăn giúp nó vận động. Tới kỳ nghỉ tiếp theo, khi đến thăm lại, Sôcôla nhờ chiếc xe nhỏ có bánh mà trông đầy oai phong. Bánh Bao Sữa thì đi bên cạnh như một vệ sĩ. Có lẽ vì màu lông đen trông "oai nghiêm", nên mấy con chó trong làng đều hơi e ngại chú chó đen kỳ lạ này.
Tân Ngư vô cùng mãn nguyện.Sau khi thi giữa tuần, khi nhận được bảng điểm, tâm trạng cô như l*n đ*nh. Mấy môn xã hội vẫn giữ phong độ, môn Văn là môn sở trường lại nằm trong top đầu. Còn Toán, lần này đạt tới 109 điểm, đúng là một cú bứt phá đáng tự hào!
Mạnh Hiểu Vân đã chuyển sang lớp Sáu, còn cho Tân Ngư xem bảng thành tích của lớp: nếu ở lớp Sáu, cô sẽ xếp vào nhóm trung bình. Tân Ngư vui không giấu được, dù chỉ là thi tuần, nhưng đây chính là chứng minh cho nỗ lực của cô, muốn đem dán lên tường khoe khắp thiên hạ.
Dĩ nhiên không thể làm vậy, cô bèn biến sự phấn khích thành hành động, ngồi ngay ngắn, viết lia lịa, sao chép lại các lỗi sai.
Cuối lớp, Mục Tĩnh đang lim dim buồn ngủ, liếc thấy Tân Ngư như bị bơm thuốc gà, không khỏi thở dài kính phục.
Cô nàng chỉ in bản sao vở Toán của Tân Ngư mà chưa thèm đọc kỹ, kết quả thi thì vẫn như cũ.
Nhưng cô nàng vẫn thật lòng vui mừng cho bạn.
Giữa giờ nghỉ, Tân Ngư cùng Mục Tĩnh ra siêu thị mini mua snack. Lúc tính tiền thì Lục Gia Lương cũng đang đứng xếp hàng phía trước ba người. Tư thế thẳng tắp như cây tùng, ánh mắt trầm tĩnh, toát lên khí chất lạnh lùng không dễ tiếp cận.
Mục Tĩnh phát hiện đầu tiên "Cá Nhỏ, kia có phải là Lục Gia Lương không?"
Tân Ngư đang tựa vai Mục Tĩnh buồn ngủ, lập tức mở mắt, nhìn quanh. Chưa kịp được chỉ điểm, Lục Gia Lương đã nghe thấy chữ "Cá Nhỏ", ngoảnh đầu lại. Ánh mắt ban đầu lạnh băng, khi nhìn thấy cô thì như bông tuyết gặp nắng, tan chảy, lấp lánh ánh sáng dịu dàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!