Chương 5: (Vô Đề)

Đông Cao Dương nghiêng đầu hỏi: "Ngồi vững chưa?"

Tân Ngư gật đầu, vòng tay ôm lấy eo anh ta. Một mùi thơm đậm của thì là xộc vào mũi khiến cô hơi ngả người ra sau: "Anh vừa về nhà à?"

Tiếng nói của cô bị tiếng động cơ xe máy át đi. Sau đó, những bóng cây bên đường vụt lùi lại, ngày càng xa rời trường cấp ba thực nghiệm, chiếc xe lao đi như bay.

Hơi nóng phả vào từng đợt, nhưng ngay lập tức bị cơn gió ào ạt cuốn trôi.

Tân Ngư không đội mũ bảo hiểm, đôi mắt hơi nheo lại vì nắng. Qua gương chiếu hậu, Đông Cao Dương thấy khuôn mặt đầy vẻ hưởng thụ của cô, bật cười: "Không sợ đen da à?" Giọng nói mang chút cưng chiều.

Nhà họ Đông và nhà họ Tân là hàng xóm. Trước đây, bố mẹ của Đông Cao Dương có một sạp hàng chiên rán. Những năm mẹ của Tân Ngư qua đời, Tân Bằng thường giao cô cho vợ chồng nhà họ Đông chăm sóc.

Đông Cao Dương lớn hơn Tân Ngư vài tuổi. Khi anh ta đứng bên sạp chiên gà rán, đếm tiền, thì Tân Ngư cứ quấn lấy anh ta đòi ăn, đòi bế.

Nếu bận quá không bế được, Tân Ngư sẽ khóc, tính khí hung hăng không chịu thua ai. Có khách từng đùa rằng "Cô bé nhà họ Đông đúng là tiểu ma vương." Đông Cường và Trương Quỳnh Hoa chẳng hề phủ nhận, còn nói: "Con gái mà tính khí mạnh mẽ thì không dễ bị bắt nạt."

Sau đó, nhà họ Đông dùng số tiền tích góp để mua một cửa tiệm. Kinh doanh ngày càng khấm khá.

Thành tích học tập của Đông Cao Dương chỉ ở mức trung bình, nhưng nhờ kỳ thi đại học chơi xuất thần mà anh ta đã đậu vào trường Đại học Thể thao thành phố Đồng.

Đông Cao Dương có gương mặt góc cạnh, nam tính, trong trường có rất nhiều cô gái theo đuổi. Năm ngoái, anh ta để ý một cô gái ở Học viện Nghệ thuật bên cạnh. Quy trình tỏ tình của anh còn nhờ Tân Ngư cố vấn.

Nhưng cô gái ấy cảm thấy con trai Học viện Thể thao đều không đáng tin, nên từ chối.

Sau khi thất bại, Tân Ngư còn đi cùng Đông Cao Dương dầm mưa. Xui xẻo hơn, một chiếc xe đi qua làm bùn bắn đầy lên người cô, làm hỏng chiếc váy yêu thích nhất của cô

- chiếc váy sát nách sọc cam vàng, tôn lên làn da trắng và dáng người thanh mảnh.

Về sau, Đông Cao Dương mua cho cô một chiếc váy khác để bồi thường. Chiếc váy bẩn kia bị ném vào đáy tủ, hoàn toàn rơi vào quên lãng.

Tính ra, sở thích của Tân Ngư thường không kéo dài. Cô rất ít khi thích một thứ gì đó lâu bền. Ngay cả ngôi sao hay ca sĩ cũng vậy, chỉ ai nổi bật thì cô mới thích, hết thời là quên ngay.

Nhưng Lục Gia Lương lại là ngoại lệ duy nhất.

Gần một năm, anh đã phá vỡ kỷ lục của cô. Thậm chí, cô còn không biết bản thân sẽ còn thích anh bao lâu nữa.

Tân Ngư nghĩ, có lẽ từ "chung tình" cũng có thể dùng để miêu tả cô. Nhìn vào gáy của Đông Cao Dương, cô bĩu môi, đảo mắt một vòng, không giống như ai kia.

Trên đường đi, Đông Cao Dương đã nói cho cô biết lần này muốn nhờ cô giúp việc gì: Cô gái ở Học viện Nghệ thuật kia đã là chuyện cũ. Trong một lần chơi game online, anh ta quen một cô gái khác. Sau khi thân thiết hơn, anh ta biết cô gái đó cũng học ở thành phố Đồng. Đông Cao Dương quyết định gặp mặt và nhờ Tân Ngư chọn giúp một món quà.

Đến trung tâm thương mại, Đông Cao Dương mời Tân Ngư một bữa ăn thịnh soạn nhất. Ngồi dưới gió điều hòa mát lạnh, uống nước ngọt, Tân Ngư cảm thấy vô cùng thoải mái.

Đông Cao Dương vẫn luôn nhìn chằm chằm vào điện thoại, có lẽ đang nhắn tin với cô gái kia. Anh ta nói: "Em gái à, cô ấy tên Trần Hàn Tuyết. Em nói xem, bọn anh có duyên không? Tên còn giống nhau nữa."

Tân Ngư đang ăn no căng bụng, nhưng vẫn cố nhét thêm một chiếc bánh tart trứng vào miệng: "Nếu anh họ Tây thì còn hợp hơn."

Gương mặt Đông Cao Dương đầy ý cười: "Cô ấy học ở thành phố Đồng, nhà ở miền Nam. Giọng nói dịu dàng lắm, người lại xinh xắn. Em nói xem, tặng quà gì thì cô ấy thích nhỉ?"

Tân Ngư cố gắng nuốt bánh tart, uống thêm một ngụm nước ngọt. Cảm giác thật sự không còn chỗ nào để nhét thêm nữa, cô liền gọi phục vụ đến đóng gói mang về.

"Vừa đi vừa chọn xem." Cô đáp.

Tân Ngư sửa thói rụt rè lúc ở trường, khi ở trước mặt Đông Cao Dương lại trở nên nghịch ngợm đến mức khiến anh ta nghiến răng nghiến lợi.

Cô cướp lấy điện thoại của anh ta, chẳng thèm nhìn màn hình mà nói ngay: "Biết người biết ta mới xác định được bước tiếp theo! Em cần phân tích tính cách của chị ấy qua lời nói và hành động, nếu không thì chọn quà sao cho chuẩn được?"

Ở trường, Đông Cai Dương tự thấy bản thấy rất phong độ khí phách, nhưng khi đối diện với Tân Ngư thì không còn chút khí thế nào. Anh ta thở dài, nhượng bộ: "Em bớt táy máy chút đi, lỡ xem phải thứ không nên xem thì đừng trách anh."

Tân Ngư không hề xem lung tung. Việc đầu tiên cô làm là kiểm tra ảnh đại diện trên QQ của Trần Hàn Tuyết

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!