Chương 49: (Vô Đề)

Đó là một con chó hoang toàn thân vàng óng, chỉ có vùng quanh mắt là một mảng lông trắng. Nó thường lang thang quanh khu vực này, luôn đi cùng một con chó hoang khác toàn thân đen nhánh, hai con là bạn thân, lúc nào cũng quấn quýt không rời.

Trên đường đi học, Tân Ngư từng gặp chúng, cô hay lấy bánh mì ra chia cho hai con ăn. Nhưng đó là chuyện của mấy tháng trước rồi, giờ cả hai con đều biến mất đã lâu. Tân Ngư chỉ còn biết nghĩ theo chiều hướng tốt: có thể tụi nó đã tìm được chỗ ở tốt hơn, gặp được người nuôi có điều kiện hơn, chứ không như cô, chỉ có thể bố thí chút bánh mì vụn.

Thân hình bé xíu của con chó hoang màu vàng như viên đạn bay vọt tới, đôi mắt đen láy không chút sợ hãi đối đầu với ánh nhìn hung hãn của gã đàn ông, sủa vang không ngớt, cố chắn phía trước Tân Ngư. Nhưng nó nhỏ quá, chẳng thể tạo ra mối đe dọa nào thực sự.

"Con chó chết tiệt, cút đi!"

Gã đàn ông giơ chân đá tới.

Con chó hoang bị đá đến tru lên một tiếng, lăn lộn mấy vòng rồi lại chạy về, vẫn kiên quyết chắn trước mặt Tân Ngư.

Ngay lúc gã chuẩn bị xuống tay lần nữa, một cái bóng cao lớn bất chợt lao đến, ánh sáng yếu ớt chiếu lên gương mặt chàng trai với vẻ lo lắng hằn rõ, cất tiếng quát to, giọng con trai trong trẻo mà khàn khàn: "Tôi đã báo cảnh sát rồi! Có gì thì đến đồn nói chuyện!"

Anh chạy đến chắn trước mặt Tân Ngư, hơi thở phả ra nóng rực, ánh mắt căng thẳng dán chặt lên gã đàn ông đang nổi điên.

Gã lầm bầm chửi một câu, xoay người bỏ chạy.

Lục Gia Lương quỳ xuống, đỡ lấy Tân Ngư: "Tớ đến trễ rồi, có sợ lắm không?"

Tay chân Tân Ngư mềm nhũn, ngây ngốc nhìn Lục Gia Lương một hồi, nhận ra là người quen thì lập tức mếu máo nhào vào lòng anh.

"Dọa chết tớ rồi!" Giọng cô nghèn nghẹn, từng chữ như nghẹn trong cổ: "Hắn núp trong hành lang phía trước, tớ đi ngang thì bị hắn nhìn chằm chằm, rồi cứ thế bám theo sau. Tớ có quen hắn đâu! Bị thần kinh hả..."

"Không sao rồi." Lục Gia Lương dịu dàng vuốt lưng cô. "Có tớ ở đây."

Anh siết chặt cô vào lòng, tiếng tim đập trong ngực dội thẳng vào tai, dường như đến giờ vẫn còn chưa hết sợ. Anh cúi đầu, vùi mặt vào bên má cô, hơi thở nóng rực phả ra. Phải mất một lúc lâu sau, anh mới dám chắc rằng cô thật sự đang nằm yên trong vòng tay mình.

"Ổn rồi. Về sau tớ sẽ không để cậu đi một mình nữa, nguy hiểm quá."

Giọng nói hơi run rẩy, rõ ràng là vẫn còn sợ hãi chưa nguôi.

Tân Ngư lau nước mắt, cố vùng ra khỏi vòng tay Lục Gia Lương: "Cảnh sát bao giờ đến? Nhưng hắn chạy mất rồi, còn bắt được không?"

Lúc đó sợ muốn chết, làm gì còn đầu óc mà gọi cảnh sát.

Lục Gia Lương nhìn nét mặt cô, xác định cô đã bình tĩnh lại mới nói: "Tớ lừa hắn đấy, tớ chưa kịp gọi."

"May mà cậu chưa về nhà. Cái tên đó đáng sợ thật sự, hình như còn biết tên tớ nữa, chẳng lẽ theo dõi tớ lâu rồi?"

Lục Gia Lương đoán có thể là kẻ hay rình mò gần đây. "Đừng tự hù mình. Có tớ ở đây rồi, lần sau mà hắn dám xuất hiện, tớ đánh cho chạy luôn."

Anh áp tay lên lưng cô, nhẹ nhàng xoa xoa đầy xót xa.

Có lẽ vì người khiến mình cảm thấy an toàn đang ở bên cạnh, Tân Ngư rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, không còn sợ hãi như lúc nãy. Có thể là cô xui xẻo, đúng lúc gặp phải kẻ bám đuôi. Mấy chuyện như vậy trên báo vẫn thường thấy mà nạn nhân phần lớn là con gái.

Tiếng ư ử khe khẽ kéo cô về thực tại. Cô gạt hết mọi chuyện ra khỏi đầu.

Con chó vàng đang vòng quanh họ chạy vòng tròn. Lục Gia Lương không hứng thú với động vật, chỉ liếc nó một cái rồi dời ánh mắt đi. Trái lại, Tân Ngư lại nửa ngồi nửa quỳ xuống đất, vừa lau nước mắt vừa cúi đầu nói với con chó nhỏ: "Cảm ơn mày nha, anh hùng bốn chân."

Khi ngã xuống đất, tay Tân Ngư bị trầy một chút, hơi rát, nhưng cô chẳng để tâm, chỉ chăm chú nói chuyện với chó.

"Tao nhớ có một con chó đen hay đi với mày, nó còn ở quanh đây không?"

Nói đến đây, Tân Ngư đã lờ mờ đoán được điều gì, hàng mi khẽ run, ánh mắt trùng xuống. Một giây sau, cô ngẩng đầu nhìn Lục Gia Lương: "Hồi nãy hắn đuổi theo tớ, là nó bảo vệ tớ. Tớ muốn mua cái gì đó để cảm ơn nó."

Lục Gia Lương không phản đối, đỡ Tân Ngư đứng lên.

Tân Ngư bước vài bước về phía trước, quay đầu lại gọi con chó nhỏ: "Tao định đến siêu thị, nếu mày chịu đi theo đến đó, sau này cứ gặp tao là sẽ có đồ ăn ngon, chịu không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!