Ánh mắt của Tân Ngư lại một lần nữa rơi lên sân bóng. Tỉ số dần bị kéo giãn, dù sao nghiệp dư cũng chẳng thể sánh được với chuyên nghiệp.
Không nghi ngờ gì, người nổi bật nhất trên sân chính là Tần Phong Dao. Cậu ta có dáng vẻ rất ngông cuồng, đôi mắt phượng hơi xếch, trên trán buộc một dải băng đỏ, ngay cả áo đấu cũng là màu đỏ rực. Mỗi lần rê bóng, tranh bóng đều như một ngọn lửa bốc lên từng đốm lửa cháy...
Quá là hoang dại rồi.
Tân Ngư vô thức siết chặt ngón tay, mỗi lần Tần Phong Dao tiến gần đến Lục Gia Lương, cô đều căng thẳng sợ cậu ta va vào anh. Một người như ngọn lửa nóng rực, một người lại như nước mát lành. Cô chớp mắt, bất chợt nhớ đến trò chơi hồi bé từng chơi – "Người băng và người lửa trong rừng".
Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến một tiếng tiếc nuối. Tân Ngư kéo suy nghĩ mình về từ hai cái đầu một nóng một lạnh đó, rồi bất chợt đối diện với ánh mắt trầm lặng của Lục Gia Lương.
Tề Diệu Nhiên thở dài: "Vừa rồi Lục Gia Lương suýt chút nữa là ghi bàn rồi, không hiểu sao lại bị cắt bóng, rõ ràng là không tập trung gì cả!"
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên, ánh nhìn Lục Gia Lương dành cho cô cứ như chất chứa oán niệm vậy. Tân Ngư thấp thỏm không yên, rút que kẹo m*t trong miệng ra, vị táo ngọt ngào xen lẫn chút chua vẫn còn đọng lại trong khoang miệng, cô mơ màng đối diện với ánh nhìn của anh.
Lục Gia Lương từ xa nhìn cô chằm chằm, hai má cô hơi phồng lên, bên tai anh như vang vọng lại tiếng rắc rắc khi cô cắn vỡ viên kẹo. Khuôn mặt cô vô tội, như thể không hề hay biết bản thân vừa làm gì sai.
Lục Gia Lương nghiến răng. Tại sao cô cứ nhìn Tần Phong Dao hoài vậy?
Cuối cùng cũng đến giờ nghỉ, Lục Gia Lương hất tóc, bước thẳng lên khán đài. Giọt mồ hôi nóng hổi men theo cổ lăn vào trong áo, rơi xuống khe rãnh mờ mờ rồi biến mất. Anh nắm lấy cổ áo, để làn gió mát chui vào, mặc cho những ánh nhìn tò mò, kinh ngạc hay ngại ngùng từ xung quanh, anh bước thẳng đến lối đi.
"Phiền tránh một chút."
Anh ngồi xuống bên cạnh Tân Ngư, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cô không rời. Tân Ngư không khỏi ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.
Lục Gia Lương chớp mắt, vươn tay ra trước mặt cô: "Tớ muốn uống nước."
Tân Ngư vặn nắp chai đưa cho anh, ánh mắt của Lục Gia Lương vẫn dán chặt lên gương mặt cô, mang theo chút uất ức không nói nên lời. Tân Ngư hồi tưởng lại, rõ ràng mình chẳng làm gì mà, sao anh cứ nhìn mình kiểu đó?
Lục Gia Lương thấy cô đang thất thần, cụp hàng mi dài xuống đầy uể oải, nhận lấy chai nước, ngửa đầu uống cạn. Anh bóp chai nhựa đã rỗng, hơi nghiêng người về phía cô, nói khẽ: "Cao Tử Ngang hỏi tớ trưa nay có muốn đi ăn với họ không, đi nhà hàng gần đây, có cả mấy bạn nữ nữa. Cậu có muốn đi không?"
Tân Ngư tất nhiên gật đầu đồng ý.
Cô không dám nhìn thẳng vào Lục Gia Lương.
Cả người anh ướt đẫm mồ hôi, sau vận động mạnh, vùng quanh mắt đỏ ửng, khiến ánh mắt càng thêm trong sáng rực rỡ. Ánh nhìn ấy rơi lên người cô, như b*n r* từng tia lửa.
Từ góc nhìn của cô, có thể thấy từng giọt mồ hôi theo chiếc cổ dài lăn thẳng vào bên trong áo, cổ áo rộng vì anh thường kéo ra cho thoáng nên cứ thế hé lộ vài cảnh tượng khó kiểm soát.
Tân Ngư nuốt một ngụm nước bọt, lấy túi thạch hoa quả ra nhét vào miệng. Lục Gia Lương lại nghiêng người, "Tớ cũng muốn ăn."
Tân Ngư ngậm thạch trong miệng, lục lọi trong túi, Lục Gia Lương không hài lòng: "Tớ muốn nếm vị nho cơ, cái cậu đang ăn ấy."
Toàn thân Tân Ngư cứng đờ, nửa bên mặt dán sát anh như bị điện giật, cô thậm chí còn cảm nhận được ánh mắt của Tề Diệu Nhiên đang như thiêu đốt trên người mình!
Cô mặt không cảm xúc, đưa túi thạch đang ăn cho Lục Gia Lương. Lục Gia Lương hút một hơi, trực tiếp đến đáy.
"Người ta đang gọi cậu kìa, nên đi đánh tiếp rồi." Tân Ngư nhắc.
Lục Gia Lương "ừ" một tiếng. Trước khi rời đi, anh nói: "Kết thúc rồi thì đi ăn đồ ngon nhé."
Tân Ngư hít sâu một hơi, ngẩng đầu, gượng cười với anh: "Ừm."
Nếu bây giờ cô nói với Tề Diệu Nhiên rằng cô với Lục Gia Lương thật sự không yêu đương gì cả, liệu có ai tin không?
Tề Diệu Nhiên đương nhiên không tin, mắt đâu có mù! Lục Gia Lương vừa đi khỏi, cô ấy liền dùng vai húc Tân Ngư một cái: "Không đúng rồi nhé, rốt cuộc là ai theo đuổi ai thế? Lục Gia Lương kiểu này chẳng giống bạn bình thường chút nào đâu, hai người cùng ăn một túi thạch hoa quả đấy! Trời ơi, hành động đó ngọt như phim thần tượng ấy!"
Tân Ngư ấp úng, không biết nên giải thích sao, bỗng buột miệng: "Nếu bây giờ tớ nói thật ra tớ với Lục Gia Lương là anh em ruột thất lạc nhiều năm, cậu tin không?"
Tề Diệu Nhiên chớp đôi mắt to, gật đầu cái rụp: "Tớ tin! Bone
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!