Chương 46: (Vô Đề)

Lục Gia Lương nói một trận là một trận.

"Đánh thêm trận nữa đi, còn chưa đã!"

"Giờ mới tám giờ, kết sớm vậy làm gì?"

Cao Tử Ngang liếc mắt nhìn sang Tân Ngư đang ngồi bên cạnh hút thạch, vẻ mặt thản nhiên: "Cậu thì có gì bận đâu, cả ngày ôm bóng rổ mà sống!"

"Tối nay mồm cậu bị ai chọc hả, cay vậy trời!"

Lục Gia Lương không để ý đến họ, vừa quay người định rời đi thì bị Cao Tử Ngang gọi giật lại: "Ê, đừng quên là ngày kia đi thi đấu ở nhà thi đấu đó, hẹn với tụi Nhất Trung rồi."

"Biết rồi." Anh hơi nghiêng đầu, rồi chạy nhanh về phía Tân Ngư.

Tân Ngư cả buổi tối nằm sấp đọc manga, giờ mắt hơi mỏi, ngồi trên bậc thềm để gió lùa vào mặt, thỉnh thoảng nhìn xa xa, thỉnh thoảng lại nhìn Lục Gia Lương, cảm giác dễ chịu lạ thường, thậm chí có chút hối hận vì không ra ngoài sớm hơn.

Lục Gia Lương mồ hôi nhễ nhại, sau lưng áo ướt đẫm, trán và cổ ánh lên một lớp nước lấp lánh. Anh hơi cúi đầu đứng bên cạnh cô, có mấy cô gái định tiến lại bắt chuyện với Lục Gia Lương, nhưng vừa liếc thấy chiếc balo đen của anh lại đang được một cô gái xa lạ ôm trong lòng, cô còn lục bên trong lấy ra một chai nước điện giải, đưa cho Lục Gia Lương.

Anh nhận lấy theo phản xạ, ngửa cổ tu một hơi cạn sạch. Yết hầu nhô cao trượt lên trượt xuống trên chiếc cổ ướt nước, trông vừa gợi cảm vừa nam tính đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Lục Gia Lương vo tròn chai rỗng trong tay, cách Tân Ngư chưa đến nửa gang tay, ngồi xuống bên cạnh cô. Anh luôn cảm thấy cơ thể mình sau khi vận động có mùi mồ hôi, không muốn làm Tân Ngư khó chịu, nên dù có hơi uất ức cũng tự giác ngồi tránh ra một chút.

"Thạch ngon lắm à?"

Tân Ngư giật mình hoàn hồn, thu lại ánh nhìn khỏi yết hầu của anh, khẽ ừ một tiếng.

Cô đột nhiên nhớ đến cảnh trong bộ manga đọc lúc chiều: một cô gái tóc xoăn hồng ngồi trên người nam chính, đôi mắt hiện lên hai trái tim đỏ rực, sau đó cúi đầu l**m yết hầu anh ta một cái...

Tân Ngư lập tức không dám nhìn Lục Gia Lương nữa.

Anh không hiểu cô đang sao, nghiêng đầu nói: "Tớ cũng muốn ăn thử."

Tân Ngư vội vã lục túi, lấy ra một gói thạch hút vị nho đưa cho anh, lúc bàn tay chạm nhau không tránh khỏi đụng vào. Cơ thể anh nóng hầm hập vì mới chơi bóng xong, đến cả đầu ngón tay cũng như có lửa, khiến mặt cô đỏ bừng. Cô bối rối gõ gõ vào đầu mình, cố xua mấy suy nghĩ "đồi trụy" ra ngoài.

"Cá Nhỏ, ngày kia cậu có kế hoạch gì không?"

Ngày kia là cuối tuần, Tân Ngư lắc đầu.

Lục Gia Lương tranh thủ: "Tớ hẹn thi đấu ở nhà thi đấu rồi, nếu cậu không bận thì đến xem tớ được không?"

Tân Ngư thật sự không có việc gì nên gật đầu đồng ý.

Ngay sau đó, mắt cô sáng lên, quay sang nhìn anh chằm chằm. Lục Gia Lương bị ánh mắt lấp lánh của cô nhìn đến phát căng, lén lút ngửi người, hình như cũng không quá khó chịu... Quyết định rồi, lần sau đi đánh bóng phải mang theo quần áo thay, trời hè nóng thế này không đổ mồ hôi mới lạ.

Anh nghĩ đông nghĩ tây, lông mi khẽ run.

Tân Ngư không biết anh đang căng thẳng gì, tại sao không dám nhìn thẳng vào mình. Cô nghiêng người lại gần, nhìn chằm chằm vào anh: "Nếu cậu đồng ý cho tớ nghỉ học nửa buổi ngày mai, tớ sẽ đến nhà thi đấu cổ vũ cậu."

"Cậu định làm gì?"

Cô chớp mắt: "Máy móc còn phải nghỉ ngơi, huống gì tớ học hành căng thẳng suốt cả tuần, chưa từng học với cường độ này bao giờ. Tớ xin nghỉ chút xíu thôi mà, thầy Lục, thầy thấy sao?"

"Là để đọc manga chứ gì?" Cô mượn hai cuốn, mấy ngày nay chỉ đọc một cuốn dày hơn, anh nhớ vẫn còn một cuốn mỏng hơn chưa đọc.

Tân Ngư không đáp, chỉ cười với anh.

Lục Gia Lương không nhịn được, giơ tay xoa đầu cô.

"Vậy thì đến nhà tớ đọc." Lòng bàn tay nóng ấm khẽ áp lên sau đầu cô: "Cậu có thể đọc trong phòng tớ, ngồi trên ghế hay nằm trên giường đều được. Trưa tớ nấu cho cậu mấy món ngon, được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!