Lục Gia Lương có đồng hồ sinh học rất ổn định. Trước kia, anh thường tranh thủ buổi sáng để luyện nghe tiếng Anh. Nhưng từ sau khi xác nhận được tâm ý của Tân Ngư, cảm giác vững vàng như thể có chân đạp đất kia lại một lần nữa quay về với anh.
Anh giống như một nhành cỏ dại mọc ven đường, chất dinh dưỡng gom góp được khi vừa phá đất nhú lên đã dần cạn kiệt theo gió thổi nắng chiếu, ngay lúc sắp khô héo đến nơi thì bất ngờ gặp được một cơn mưa rào, kéo linh hồn vốn đã muốn rời đi trở về với thân xác. Anh lại cảm nhận được hương vị của đất dưới chân, ánh nắng rực rỡ, và cả mùi thơm trong lành của không khí.
Anh đã tìm thấy cảm giác tồn tại của mình trong thế giới này, một khi đã có lý do để sống, thì chẳng muốn rời đi nữa. Không còn học hành như một cái máy, lặp đi lặp lại vô hồn.
Giờ đây, điều anh mong đợi nhất mỗi ngày chính là lên xe buýt tuyến 12, đến trước cửa nhà Tân Ngư, đón cô rồi cùng về nhà mình học bài.
Dĩ nhiên, trước khi đón Tân Ngư, anh sẽ chạy vài vòng quanh khu dân cư như thường lệ.
Cao Tử Ngang ở khu bên cạnh, nếu Tân Ngư tan học sớm, Lục Gia Lương sẽ rủ cậu ta ra sân bóng rổ. Lâu rồi không động vào bóng, ban đầu có chút cứng tay, nhưng chỉ cần chơi vài lượt là lấy lại cảm giác ngay.
Họ thường đến sân bóng rổ ngoài trời gần đó, buổi tối ở đấy có không ít người ra tản bộ. Từ khi Lục Gia Lương xuất hiện, đã thu hút không ít các cô gái trẻ.
Đám con trai cứ nghĩ mấy cô đến xem là vì kỹ thuật đánh bóng, nhưng đối với những người không hiểu bóng thì, họ chỉ nhìn trai đẹp thôi. Mỗi lần Lục Gia Lương ghi điểm, lại vang lên một tràng hò reo nức lòng, khiến đám con trai khác vừa ghen tị vừa ấm ức.
Họ chơi cùng nhóm mấy cậu trai hôm trước từng có xích mích vì giành sân, sau một trận đấu thì bắt tay làm hòa, còn thành bạn bóng của nhau. Có người rủ Lục Gia Lương sáng sớm đi đánh bóng cùng, nhưng anh từ chối.
Buổi sáng là dành cho Cá Nhỏ.
Giữa trận nghỉ giải lao.
Lục Gia Lương quay lại bên balo, rút khăn mặt lau sơ mồ hôi, rồi vắt lên vai, cúi đầu nhìn điện thoại. Khuôn mặt tuấn tú được ánh sáng từ màn hình chiếu lên, một giọt mồ hôi lăn từ hàng mi dài rơi xuống, làm ướt màn hình, nhòe hết cả hình ảnh.
Anh lau đại một cái.
Không có tin nhắn mới.
Anh đã nhắn cho Tân Ngư từ hai mươi phút trước, đến giờ vẫn chưa thấy hồi âm.
"Chào bạn..."
Một giọng nói khe khẽ vang lên bên cạnh. Lục Gia Lương nghiêng đầu nhìn, thấy cạnh balo mình ngồi vài cô gái, vẻ mặt ngơ ngác, không ngờ lại có người ngồi đó từ lúc nào.
Cô gái vừa cất tiếng đầu tiên bị bạn bè xô đẩy cười đùa, đành cắn răng đứng dậy, đưa chai nước khoáng ra trước mặt Lục Gia Lương.
"Thấy bạn đánh bóng nãy giờ, giỏi thật đó. Uống nước không? Cho bạn chai này nè."
Cô gái cũng sống gần đây, thường cùng bạn đi dạo buổi tối. Nghe nói mấy ngày nay có một bạn nam siêu đẹp trai đến chơi bóng, nên đã âm thầm theo dõi vài buổi, hôm nay mới lấy hết can đảm muốn xin cách liên lạc.
Cô ấy rụt rè ngượng ngùng, ai bảo Lục Gia Lương đẹp trai quá trời.
Lông mày anh khẽ nhíu lại, tạo nên khí chất bá đạo mà hấp dẫn, áo ướt đẫm mồ hôi, tỏa ra hơi nóng hừng hực, không có mùi mồ hôi khó chịu, trái lại còn khiến người ta muốn lại gần.
Lục Gia Lương chỉ liếc một cái rồi quay đi, nói một tiếng "không cần", sau đó cúi đầu nhắn tin, rồi lại tiếp tục nhìn chằm chằm khung chat với Tân Ngư.
Cô gái bên cạnh lại nói gì đó, anh cũng không nghe rõ.
Vì Tân Ngư không trả lời tin nhắn nên anh thấy cực kỳ uất ức. Chưa chính thức yêu đương mà cô đã thấy mình phiền rồi sao?
Anh cảm thấy bản thân đúng là kiểu "simp lỏ" mà cư dân mạng hay nói, lúc nào cũng chỉ muốn dính lấy Cá Nhỏ, muốn sáng mở mắt ra là nhìn thấy cô. Rõ ràng còn là một nam sinh cấp ba, mà trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng đến chuyện cưới xin.
Nhưng còn Cá Nhỏ thì sao? Cô chắc chắn không bị "simp lỏ" như anh.
Lục Gia Lương bực bội chọt chọt avatar của Tân Ngư. Là ảnh đại diện mới đổi gần đây, một biểu cảm cười ngoác đến vặn vẹo, miệng há như xoáy nước.
Không tim không phổi.
Thực ra, Tân Ngư có thấy tin nhắn của Lục Gia Lương. Vừa định trả lời thì Tân Bằng gọi ngoài cửa. Cô ra ban công thu đồ, rồi quay vào phòng nằm dài đọc truyện tranh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!