Ngày hôm sau, Tân Ngư và Lục Gia Lương gặp nhau ở trạm xe bus.
Hai người cùng về nhà Lục Gia Lương để học.
Lục Gia Lương để ý thấy Tân Ngư có mang theo túi giấy, mơ hồ đoán được gì đó nhưng anh không dám xác nhận, nhiều lần muốn mở miệng, rồi lại yên lặng nuốt xuống, căng thẳng đến nỗi tay cũng túa mồ hôi.
Hai người ngồi sóng vai trước bàn ăn, Tân Ngư gặp đề nào không hiểu liền hỏi Lục Gia Lương, không cần cố hạ thấp giọng, tiện hơn ở thư viện nhiều, hơn nữa Lục Gia Lương còn chuẩn bị rất nhiều trái cây, cô học mệt rồi là có thể ăn trái cây thả lỏng, mỏi người thì ra ban công duỗi eo một lát.
Giữa trưa cũng là ăn trong nhà Lục Gia Lương, anh làm hai món ăn đơn giản, tính xuống quán ăn gần nhà mua thêm nhưng bị cô cản lại, chỉ có mỗi hai người thôi, hai món đã là quá đủ rồi.
Học mãi tới khi chạng vạng mới xong, Lục Gia Lương liếc nhìn Tân Ngư bên cạnh bắt đầu thất thần chọc ngòi bút, rồi anh lại nhìn túi giấy đặt trên sofa, tia chờ đợi nơi đáy mắt cũng chậm rãi trở nên uể oải, mãi chẳng thấy cô nói gì, chẳng lẽ đấy không phải quà tặng anh, thật ra anh đang tự mình đa tình sao?
Lục Gia Lương cứ liên tục ghé mắt nhìn Tân Ngư.
Tân Ngư làm bộ như không biết chuyện gì, nhìn đồng hồ xong cô bắt đầu thu dọn cặp sách, sau đó không hề nghi ngờ gì mà đối diện với ánh mắt hơi mang theo chút ấm ức của Lục Gia Lương.
Hô hấp của cô hơi chậm lại, nhịp tim dần dồn dập bên tai, cứ việc đã thân thiết với Lục Gia Lương hơn nhiều, nhưng vẫn sẽ bị anh mắt chuyên chú của anh làm cho động lòng.
Tân Ngư chậm rãi hít vào một hơi, đeo cặp sách lên, Lục Gia Lương đột nhiên đứng lên, ghế dựa cọ vào mặt đất phát ra âm thanh chói tai, không ngờ cô đi nhanh như vậy, ngay cả lời chào cũng chẳng thèm nói mà đã đi đến cửa, anh vội vàng đuổi theo.
"Cá Nhỏ."
Tân Ngư đã mở cửa phòng, xoa xoa đầu ngón tay có chút nóng lên. Cô đưa tay chỉ về phía chiếc ghế sofa, vừa nghĩ đến những lời mình đã ghi âm trong đó, vành tai liền đỏ bừng. Cô cụp mắt, không dám nhìn vào ánh mắt mỗi lúc một sáng lên của chàng thiếu niên trước mặt:
"Đó là quà sinh nhật tớ tặng cậu... cậu không cần đưa tớ về, tớ muốn tự mình về nhà!"
Nói xong, cô lập tức đóng cửa lại.
Khi Lục Gia Lương mở cửa tính đuổi theo, liền nghe thấy tiếng bước chân chạy lạch bạch xuống cầu thang. Ngay sau đó, âm thanh thông báo tin nhắn đặc biệt vang lên. Lục Gia Lương cầm điện thoại lên xem.
Tin nhắn từ Tân Ngư: "Mau mở quà tớ tặng cậu ra xem đi! Không được đuổi theo tớ đâu, nếu không tớ giận đấy!"
Lục Gia Lương cúi đầu gõ vài chữ: "Vậy được rồi, cậu đi đường cẩn thận nhé. Về đến nhà nhớ báo cho tớ một tiếng."
Tân Ngư: "Ừ ừ."
Lục Gia Lương bước ra ban công, từ đây có thể nhìn thấy con đường dẫn ra khỏi khu dân cư. Quả nhiên, anh thấy Tân Ngư đeo ba lô đang bước nhanh về phía cổng. Cô như cảm nhận được ánh mắt dõi theo từ phía sau, quay đầu lại thì thấy một chàng trai cao cao gầy gầy đang đứng trên ban công nhìn mình.
Tân Ngư giơ tay vẫy chào anh, sau đó xoay người chạy đi.
Lục Gia Lương đưa tay xoa nhẹ vành tai. Đợi đến khi bóng dáng cô biến mất khỏi tầm mắt, anh mới quay trở lại phòng khách, cầm lên chiếc túi giấy mà từ sáng đến giờ anh đã mong ngóng. Anh lấy ra món quà được gói cẩn thận trong túi chống bụi, là một chú thỏ nhồi bông trắng như tuyết.
Chất vải mềm mại, toả ra mùi hương ngọt dịu như hoa dành dành.
Nghĩ đến việc đây là món quà Tân Ngư đích thân chọn tặng, Lục Gia Lương bất giác áp mặt vào đầu chú thỏ, hai tay ôm lấy hai bên "nách" nó, nhẹ nhàng dụi đầu vào cái đầu tròn xoe mềm mại ấy. Thơm thơm, thật dễ chịu. Anh thật sự rất thích món quà này.
Ánh mắt sáng rực, trong lồng ngực như có một con nai nhỏ đang nhảy nhót. Khoé môi anh khẽ cong lên, lộ ra nụ cười mừng rỡ.
Thế rồi, anh chợt nhớ ra anh vẫn chưa từng tặng quà gì cho Tân Ngư cả. Bảo sao cô không chịu thừa nhận mối quan hệ giữa hai người... chắc là vì thấy anh quá tệ, không đạt tiêu chuẩn làm bạn trai?
Lục Gia Lương thầm tự trách.
Anh ôm chặt lấy chú thỏ nhồi bông, không muốn rời tay. Bỗng đầu ngón tay chạm đến phần bụng của nó, cảm giác hơi cứng. Anh vô thức ấn thử một cái.
Một âm thanh quen thuộc vang lên.
Lục Gia Lương ngẩn ra, chớp mắt vài cái đầy ngạc nhiên. Sau đó, ánh mắt anh dần dần chuyển về phía con thỏ trong tay.
"Lục Gia Lương, chào cậu nhé! Tớ là bạn mới của cậu, cậu có thể gọi tớ là cô thỏ nhỏ..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!