Chương 43: (Vô Đề)

Vừa bước vào nhà, ánh mắt của Lục Gia Lương liền chạm phải cảnh tượng ông bà nội đang nghiêm túc ngồi đối diện nhau, ánh mắt khi đối diện với anh đầy vẻ lúng túng và do dự không thể che giấu.

Lục Gia Lương cúi người thay giày, vừa thay vừa hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Bà nội Lục lựa lời nói: "Chiếc váy phơi ngoài ban công là của cô bé đó phải không?"

Bà nội không phải người cổ hủ không hiểu chuyện. Nhất là nửa năm trước tâm lý của Lục Gia Lương từng có vấn đề, bà lại càng thương xót đứa cháu trai luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện từ bé. Nhưng chuyện xảy ra hôm nay thực sự khiến bà quá đỗi bàng hoàng...

Cùng một cô gái nhỏ tổ chức sinh nhật thì không sao, nhưng phát hiện váy của cô bé đó phơi trên ban công nhà cháu mình thì chuyện này quá rợn người rồi!

Bà nội Lục không khỏi nghĩ lan man, thậm chí còn nghi ngờ việc Gia Lương không về quê dịp cuối tuần là để ở lại với cô bé đó.

Hai người đã tiến triển đến mức nào rồi?

Hai ông bà già tim treo lơ lửng, căng thẳng dõi theo từng biểu cảm của Lục Gia Lương.

Lục Gia Lương xoay người có hơi cứng đờ, rồi bật ra một nụ cười bất đắc dĩ: "Thật sự không phải như ông bà nghĩ đâu ạ."

Anh còn lạ gì suy nghĩ của ông bà nội mình? Đúng là có một chiếc váy con gái trong nhà thì rất dễ khiến người ta nghĩ lung tung, nhưng giữa anh và Tân Ngư thực sự không có gì cả, thậm chí còn "trong trắng" tới mức anh cũng có chút oán thầm trong lòng.

Nhưng dù gì cũng phải giải thích rõ ràng, không thể để ông bà có ấn tượng xấu với Cá Nhỏ được.

Anh đơn giản kể lại chuyện chiếc váy, nét mặt bà nội rõ ràng dịu đi, thở phào một hơi dài. Bà trầm ngâm giây lát rồi vẫn mở lời hỏi: "Con nói thật với bà đi, có phải con thích cô bé đó đúng không?"

Dẫn con gái về nhà xem phim, còn mua đầy một bàn đồ ăn vặt, tuy chiếc váy không như bà nghĩ, nhưng việc anh mua váy mới cho một cô gái bị dính mưa, mấy chuyện này tuyệt đối không phải tính cách của Lục Gia Lương!

Nếu hai người thật sự không có gì, Lục Gia Lương chắc chắn chỉ đưa cái ô là xong, làm gì có chuyện cho người ta vào nhà!

Lục Gia Lương mím môi suy nghĩ chốc lát, rồi nói thẳng: "Dạ đúng, con thích cô ấy."

"Gia Lương à..."

"Con thật sự thích cô ấy, nhưng tụi con bây giờ vẫn chỉ là bạn thôi. Cô ấy muốn tập trung học hành, không muốn bị chuyện tình cảm ảnh hưởng. Hai đứa con đã hứa là sẽ đợi đến khi tốt nghiệp mới bắt đầu."

Bà nội Lục bất giác gật đầu theo lời cháu trai. Bà rất tin tưởng Lục Gia Lương, nhưng cũng sợ cháu mình bị bạn xấu dụ dỗ, lỡ bước sai đường. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, bạn bè là yếu tố ảnh hưởng rất lớn. Điều bà lo nhất là Lục Gia Lương mới nhen nhóm tình cảm đã bị lôi kéo làm điều không nên.

Nhưng rất rõ ràng, cô bé tên Tân Ngư đó vừa nhìn vào đã thấy là một đứa trẻ ngoan.

"Chỉ cần con biết mình đang làm gì là được. Ông bà cũng già rồi, có nhiều chuyện không giúp gì được, chỉ mong con hiểu giai đoạn này điều gì mới là quan trọng nhất."

Lục Gia Lương kiên nhẫn nghe hết những lời răn dạy của ông bà, chờ hai người nói xong, anh gật đầu tỏ ý mình đã ghi nhớ.

"Con sẽ đảm bảo việc học, trên nền đó mới tính chuyện với cô ấy."

Được cháu trai cam đoan, hai ông bà tạm thời an lòng.

Ăn cơm xong, Lục Gia Lương trở về phòng nằm trên giường. Vì thời tiết xấu, ông bà không về quê mà ngủ tạm ở phòng bên cạnh.

Hai tay anh kê sau đầu, ánh mắt không sai một ly hướng ra ban công, nơi chiếc váy trắng đang được phơi.

Là váy mà Tân Ngư đã mặc qua.

Tâm trí anh bắt đầu trôi xa. Nếu như có thể sống chung với Tân Ngư thì tốt biết mấy...

Tân Ngư trở về nhà, quả nhiên Tân Bằng không phát hiện váy cô đã bị thay, nhưng ngược lại, Cao Thư Tĩnh lại nhìn cô chăm chú vài lần. Tân Ngư biết Cao Thư Tĩnh mê mẩn mấy trung tâm thương mại, hay đi dạo mua đồ. Sợ cô ta nhìn ra manh mối, Tân Ngư chỉ nói vài câu cho có lệ rồi chui vào phòng ngủ.

Có Lục Gia Lương đốc thúc, mấy hôm học ở thư viện, cô đã làm xong hàng đống bài tập đáng lẽ cả tuần mới xong. Bởi thế giờ nằm ngẩn người trên giường, cô cũng thấy rất yên tâm, không còn cảm giác cắn rứt vì lãng phí thời gian nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!